Vẻ mặt Hoắc Tư Tước trầm xuống.
Mặc Bảo nhìn thấy hắn rời đi, vội vàng cũng từ trong phòng chạy ra, chui qua bằng đường cửa kính.
Cậu phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, hiện tại Hoắc Dận cũng đã tới, nếu bị phát hiện có hai cậu nhóc giống nhau như đúc ở chỗ này thì mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối.
Lần này cậu đành phải đi thang máy xuống, đang chuẩn bị từ trong cao ốc này lẻn ra ngoài trở về nhà trẻ thì nhìn thấy một chiếc taxi đỗ trước cổng tòa nhà, có một cô bé có khuôn mặt giống mình đang lôi một cậu bé cũng có khuôn mặt giống mình lên xe! !
Nhược Nhược?!!
Bà Lan?!!
Trời ơi, bọn họ đến đây khi nào? Bọn họ còn đang túm Hoắc Dận lên xe?!
Mặc Bảo cảm thấy mình sắp điên rồi, vội vàng lao ra ngoài, cậu muốn ngăn cản hai con tôm đang phát điên kia lại. Nhưng lúc này ở sau lưng cậu có một âm thanh vang lên.”
“Cậu chủ? Sao cậu lại chạy xuống đây? Không phải tổng giám đốc bảo cậu ở trong phòng nghỉ trên lầu sao? Sao cậu lại ở đây một mình? Nơi này rất nguy hiểm, đi, chú Lâm dẫn cậu về.”
Thật trùng hợp, người này lại chính là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Tiểu Lâm!
Vì vậy, Mặc Bảo chỉ có thể bất lực nhìn em gái tinh ranh của mình, còn có cả bà Lan hồ đồ đang cố đưa Hoắc Dận vào trong xe.
Mà bản thân Mặc bảo cũng bị cưỡng ép lần nữa trở về tầng cao nhất.
Coi bộ trò đùa này, lớn rồi!!
“Hoắc Dận, con nói mau? Ba hỏi con, vì sao con không chịu ở yên trên lầu? Lúc ba đi xuống đã dặn dò con như thế nào? Con từ bao giờ đã trở nên không nghe lời như vậy?”
Sau khi nghe được tin con trai lén chạy ra ngoài, Hoắc Tư Tước buộc phải gián đoạn cuộc họp. Hắn vừa vào tới văn phòng đã mắng Mặc Bảo một trận.
Mặc Bảo: “……”
Mặc Bảo cũng rất oan ức, cậu căn bản cũng không phải là đứa con trai mà hắn muốn tìm, ai biết được tại sao cái thằng nhóc Hoắc Dận kia tự dưng chạy xuống lầu làm gì để giờ cậu phải là người lãnh đạn thế này?