Còn đặc biệt chuẩn bị quà năm mới để Kỷ Nhiễm mang qua.
Lúc Kỷ Nhiễm đến thật đúng dịp gặp xe Kỷ Khánh Lễ dừng ngay phía trước. Lúc ba người từ trên xe đi xuống, Giang Nghệ đỡ cánh tay Giang Lợi Khởi, bộ dáng vô cùng cẩn thận.
Kỷ Khánh Lễ đứng bên cạnh hai người đó như đang dặn dò gì, nhìn bộ dáng ba người như kiểu ba người họ mới đúng người một nhà.
Hình ảnh này Kỷ Nhiễm đã thấy không ít lần ở kiếp trước, cô cũng không cảm thấy chướng mắt.
Chờ cô xuống xe, lái xe lập tức giúp đỡ mang quà ra.
Kỷ Khánh Lễ thấy cô liền thở phào nhẹ nhão, “Nhiễm Nhiễm, lát nữa đi vào nhất định phải chào hỏi ông bà nội cho tốt.”
Kỷ Nhiễm không nói chuyện.
Mấy người mới vừa đi vào thì cửa lớn đã mở ra, bà cụ thấy Kỷ Nhiễm mặc áo lông màu trắng liền vội vàng kéo cô vào.
Bà sờ lên mu bàn tay Kỷ Nhiễm, nhỏ giọng nhắc: “Bên ngoài lạnh lắm nhỉ?”
“Bà nội xem con mặc mấy cái áo nào, ôi, sao chỉ mặc ba cái.” Bà cụ thấy cô dựng lên ba ngón tay liền không nhịn được đau lòng, nói: “Mấy cô gái nhỏ chỉ thích đẹp đúng không? Mặc ít như vậy không thể nào không lạnh được.”
Kỷ Nhiễm lập tức lắc đầu: “Đâu có, áo lông của con ấm lắm.”
Trong mắt bà cụ chỉ có mình cô, từ đầu đến cuối đều không phản ứng tới Kỷ Khánh Lễ và hai mẹ con Giang Lợi Khởi, vẫn do Kỷ Khánh Lễ mở miệng trước: “Chúng ta đi vào trước rồi nói.”
Bà nội Kỷ nhìn qua bọn họ rồi kéo tay Kỷ Nhiễm đi vào phòng khách.
“Nhiễm Nhiễm, có phải con gầy rồi không?” Bà nội Kỷ vừa nói chuyện đã nói y chang bà ngoại, ước chừng trong mắt người lớn chỉ cần không béo thì đó chính là gầy.
Kỷ Nhiễm lắc đầu: “Đâu có, sao bà nói giống bà ngoại vậy chứ, hai người thông đồng với nhau à.”
Tối hôm qua bởi vì có Bùi Uyển ngăn cản phía trước nên Kỷ Nhiễm còn không biết suy nghĩ của ông bà ngoại nhưng hôm nay sau khi Bùi Uyển tới công ty làm việc thì hai người già không băn khoăn nhiều nữa.
Ý nghĩa trong lời nói đều biểu hiện rõ ràng, ở thành phố B không ai chăm sóc cô kêu cô sớm chuyển trường về.
Nếu Bùi Uyển không có thời gian chăm sóc cô vậy họ có thể chuyển tới gần trường với cô.
Không ngờ vừa tới nhà ông bà nội, Kỷ Nhiễm lại nghe được lời mở đầu quen thuộc như vậy, hiển nhiên bốn vị người lớn đã có chung nhận thức. Muốn Kỷ Nhiễm chuyển từ thành phố B về Dương Châu.
Nếu là trước đây, có lẽ Kỷ Nhiễm sẽ do dự.
Nhưng bây giờ ở thành phố B có người trong lòng cô, có bạn học và giáo viên cô yêu thích cho nên cô không muốn về.
Bà cụ không biết suy nghĩ trong lòng cô nhưng cũng không chịu nổi mà nói ra suy nghĩ của mình: “Bà nội thấy cháu qua bên đó học xa quá.”
Lời này vừa thốt ra làm ánh mắt Giang Nghệ sáng ngời.
Mặc dù bà cụ chưa từng liếc mắt nhìn cô ta quả thực khiến cô ta căm tức không thôi nhưng với Giang Nghệ mà nói, nếu Kỷ Nhiễm có thể ở lại Dương Châu vậy cô ta có thể về nhà ở, cuối cùng không còn ai đè ép cô ta làm cô ta không thể xoay người được nữa.
Vì thế cô ta cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm Kỷ Nhiễm và bà cụ đang nói chuyện.
Kỷ Nhiễm vội vàng lắc đầu, sợ bà cụ sẽ kêu cô về: “Bà nội, bây giờ cháu đã học lớp 11 rồi, lập tức sắp lên 12. Nếu chuyển trường thường xuyên sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cháu.”
Bà cụ vẫn không tính bỏ qua, nói nhỏ: “Không phải chuyển tới chỗ khác mà chuyển về Dương Châu, trường trước kia cháu học đó, trường Nhất Trung tốt lắm mà.”
Trước giờ Kỷ Nhiễm vẫn luôn học Nhất Trung của Dương Châu, đối với cô mà nói quả thật Nhất Trung không hề xa lạ.
“Bà nội, bà không biết lần thi tháng đầu tiên tại cháu mới chuyển trường chưa thích ứng được hoàn cảnh bên đó nên thi toán chỉ được 22 điểm. Thành tích giao động cực lớn, may mà cháu điều chỉnh lại được.”
Bà cụ không biết chuyện cô thi tháng, lúc trước bà gọi điện thoại chỉ nghe nói thành tích thi giữa kì và cuối kì không tệ lắm.
Thật sự không ngờ còn có chuyện 22 điểm kia.
Lúc này Kỷ Nhiễm bắt lấy cọng lông gà thành tích này vội vàng phát huy trình độ lớn nhất của nó, nói chuyện giật gân không có điểm mấu chốt: “Nếu giờ cháu chuyển trường ngộ nhỡ thành tích lại giảm lần nữa thì sao, có thể điều chỉnh thì tốt nhưng lỡ như không điều chỉnh được phải làm sao.”
Bà cụ bị cô lừa dối làm sửng sốt.
Ngay cả Kỷ Khánh Lễ ngồi đối diện cũng không thể nghe vô nữa, nói: “Nhiễm Nhiễm, bà nội muốn tốt cho con thôi, con đừng hù dọa bà nội.”
Kỷ Nhiễm ngậm miệng không nói lời nào.
Nhưng lời cô nói ra lại có hiệu quả không tệ lắm, quả thật bà cụ không tiếp tục dây dưa đề tài này nữa.
Thoáng chốc ông cụ ngủ trưa dậy, ông từ trong phòng đi ra vừa thấy Kỷ Nhiễm lập tức kéo cô vào trong thư phòng, nói: “Nhà chúng ta còn chưa viết câu đối nữa, đang chờ cháu về viết đấy.”
“Ông nội, ông sốt ruột thật đấy, còn mấy ngày nữa mới qua năm mới.” Kỷ Nhiễm cười tít mắt đi theo ông cụ.
Vì thế hai ông cháu vui tươi hớn hở vào phòng sách, Kỷ Khánh Lễ nghĩ nghĩ rồi đang tính đi qua nhìn xem, dù sao ông vẫn còn chuyện muốn nói với ông cụ, ai ngờ ông mới đứng lên Giang Lợi Khởi đã kéo cổ tay ông lại.
Lần này bà cụ không bày sắc mặt với Giang Lợi Khởi nữa, tại Kỷ Khánh Lễ đã kết hôn với người ta rồi.
Chẳng qua thái độ của bà cụ vẫn kiểu khách sáo mà không mất xa cách, khách khách khí khí như đang đối với khách, dù sao cũng không đối xử như người nhà.
Buổi tối Kỷ Nhiễm ở lại đây.
Còn mấy người Kỷ Khánh Lễ không được ở lại vẫn quay về nhà Kỷ Khánh Lễ như cũ.
Nhưng trước khi đi Kỷ Khánh Lễ vẫn nói chuyện với ông cụ, không có gì khác chỉ nói chuyện đổi tên cho Giang Nghệ. Lý do của Giang Lợi Khởi là, chắc chắn đứa con trong bụng bà ta khi sinh ra sẽ mang họ Kỷ. Trong nhà có ba đứa con mà hai đứa họ Kỷ chỉ có Giang Nghệ họ khác thì thời gian dài trong lòng con sẽ khó chịu.
Giang Lợi Khởi nói chuyện luôn kiểu có lý, lúc nói ra lại càng tỏ vẻ hơn.
Huống hồ bây giờ bà ta mang thai, lúc trước bà ta từng lôi kéo Kỷ Khánh Kễ đi khám thai nghe bác sĩ dặn phụ nữ có thai phải giữ cho tâm trạng vui vẻ. Nên thật sự Kỷ Khánh Lễ không muốn vướng mắc với bà ta trong vấn đề nhỏ này.
Cho nên lần này về ông tính nói một tiếng với ông cụ về chuyện này, đổi họ cho Giang Nghệ.
Ông cụ ngồi trên ghế dựa trong phòng sách nghe ông nói xong liền chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn qua Kỷ Khánh Lễ, thản nhiên nói: “Nếu muốn sửa cứ sửa đi.”
Thái độ của bà cụ đối với hai mẹ Giang Lợi Khởi luôn luôn lạnh nhạt, Kỷ Khánh Lễ không ngờ tới ông cụ dễ nói chuyện như vậy.
Ông cười nói: “Cảm ơn ba.”
“Cảm ơn làm gì, chỉ cái họ thôi mà, nó muốn cái họ thì cứ cho nó họ.” Ông cụ đã lớn tuổi nên biết che dấu sắc mặt, lúc này vẻ mặt vẫn kiểu hòa ái dễ gần hiền lành như cũ.
Rồi ông cụ mở miệng lần nữa: “Nhưng tài sản nhà họ Kỷ không phải muốn tặng ai thì tặng.”
Giọng điệu khi ông cụ nói lời này rất nặng, cơ hồ đang trực tiếp nhắc nhở Kỷ Khánh Lễ.
Muốn họ cũng được nhưng tài sản nhà họ Kỷ chỉ có con cháu nhà họ Kỷ đến kế thừa.
*
Kỷ Nhiễm không biết mấy người Kỷ Khánh Lễ đi khi nào, cô vẫn nằm trong phòng chat nhóm.
Nhóm do Hạ Giang Minh tạo, ít người, trừ bốn chàng trai nhóm họ ra cũng chỉ có hai cô gái Kỷ Nhiễm và Văn Thiển Hạ.
Văn Thiển Hạ: [Nghỉ thật chán, thật chán, thật chán. Nhiễm Nhiễm, cậu có thấy chán không?]
Thật ra Kỷ Nhiễm thấy không tệ nhưng cô vẫn cực kỳ nể mặt mà trả lời một từ: [Ừ.]
Hạ Giang Minh: ” [Hay ngày mai ra ngoài chơi?]
Đề nghị của cậu ta khiến Văn Thiển Hạ vô cùng hăng hái, lại còn kêu Kỷ Nhiễm cùng ra ngoài. Kỷ Nhiễm đang làm bài tập nghỉ đông, những đề ôn tập mà giáo viên đã giao này cho dù một ngày viết mấy tờ thì cũng phải viết đến khi kết thúc nghỉ đông mới xong.
Huống chi sắp hết năm, mặc kệ nhà họ Bùi hay nhà họ Kỷ cũng kiểu gia đình lớn nên có nhiều bạn bè thân thích.
Phỏng chừng qua mấy ngày nữa Kỷ Nhiễm không phải đang trên đường đi chúc tết thì cũng đang chúc tết trên đường.
Kỷ Nhiễm: [Tớ không đi được, bây giờ tớ đang ở Dương Châu rồi.]
Văn Thiển Hạ thất vọng trả lời lại: [Hu hu hu hu, Nhiễm Nhiễm đi ngày thứ ba, nhớ cậu.]
Hạ Giang Minh bị sự chua xót nhiệt tình của cô ấy tin phục, không nhịn được oán hận nói: [Anh Chấp còn chưa nói nhớ đâu, tới phiên cậu à?]
Văn Thiển Hạ khó chịu, cô ấy cảm thấy cô ấy là bạn bè tốt nhất của Kỷ Nhiễm thì sao không thể nhớ được.
Thế nên cô ấy đáp lại một câu: [Nhiễm Nhiễm, cậu gửi địa chỉ nhà cho tớ, ngày mai tớ đi tìm cậu.]
Biết rõ cô ấy đang nói đùa nên Kỷ Nhiễm cũng thật sự gửi địa chỉ nhà ông bà nội qua, làm Văn Thiển Hạ gửi một đống ha ha tới đây.
Cô nhìn trạng thái đen thui chỗ tên Thẩm Chấp.
Người này nói hôm nay sẽ liên lạc với cô thế mà đến bây giờ còn chưa xuất hiện nữa. Nhưng Kỷ Nhiễm cũng biết trong nhà cậu có rất nhiều chuyện.
Huống chi được xem là người bạn gái tri kỷ, không nên có hành vi gọi điện đoạt mệnh liên hoàn.
Cô an tâm làm hai bài ôn hệ thống biện pháp xong rồi lên giường đi ngủ.
Sáng ngày thứ hai, Kỷ Nhiễm đang ngủ say đột nhiên điện thoại để trên đầu giường ong ong rung lên, cô đưa tay sờ soạng thật lâu mới mò được điện thoại.
“Con heo lười nhỏ còn đang ngủ à?” Thẩm Chấp bên kia mang theo ý cười, nghe cực kì mềm mại.
Đầu óc Kỷ Nhiễm đang mơ hồ liền thanh tỉnh trong nháy mắt, tim đập thật nhanh rồi ngay lập tức sự uất ức vô hạn ập đến. Người này còn dám nói cô nghĩ ngợi lung tung, bây giờ mới nghỉ được vài ngày mà cậu dám cả ngày không gọi cho cô.
Cả ngày đó, đã vượt qua 24 tiếng rồi.
Người mất tích cũng có thể thụ lí rồi.
Sự mất mát trong lòng Kỷ Nhiễm giống như khinh khí cầu nhanh chóng bị thổi căng ra, ngay cả trong khoang mũi cũng có sự chua xót tủi thân.
Nhưng một giây sau Thẩm Chấp lại nói: “Nếu tỉnh ngủ vậy rời giường đi.”
“Anh đưa em ra ngoài chơi, không phải nói nhàm chán à.”
Kỷ Nhiễm bật dậy từ trên giường.
Cô mở miệng, cảm thấy giọng mình thay đổi luôn rồi, cô nói: “Bây giờ anh ở đâu?”
Thẩm Chấp biết địa chỉ nhà cô ở thành phố B, lúc trước cậu đã nhiều lần đưa cô về nhà. Nhưng bây giờ cô ở Dương Châu mà, sao cô ra ngoài chơi với cậu được.
“Không phải hôm qua em mới gửi địa chỉ vào trong nhóm rồi à.” Thẩm Chấp nghe giọng nói lờ mờ của cô thì cho rằng cô còn chưa tỉnh ngủ.
Kỷ Nhiễm hét lên một tiếng rồi nhanh chóng cúp điện thoại.
Cô rửa mặt bằng tốc độ nhanh nhất xong đổi bộ quần áo chạy ra ngoài, xuống lầu gặp bà cụ đang xem TV, thấy cô liền kêu: “Nhiễm Nhiễm, cháu ăn sáng không? Kêu cô làm cho cháu nhé.”
“Bà nội, cháu không ăn đâu. Cháu hẹn bạn rồi.” Cô đứng ngay huyền quan vừa đi giầy vừa trả lời.
Lúc cô chạy tới cửa tiểu khu nhìn thấy thiếu niên mặc áo khoác đen đứng cách đó không xa, tóc cậu bị ánh mặt trời chiếu lên làm hơi đổi màu.
Hai tay cậu đút trong túi quần, cúi đầu nhìn mặt đất.
Kỷ Nhiễm chạy vọt tới vài bước, thiếu niên ngẩng đầu lên, ý cười trong mắt chiếu vào lòng cô.
Trong chớp mắt cậu giang tay ra, Kỷ Nhiễm không chút cố kỵ chạy lên ôm chặt lấy cậu.
Dường như Thẩm Chấp có chút ngoài ý muốn, ôm lấy cô cười hỏi: “Lần này không sợ bị thấy nữa à?”
Kỷ Nhiễm ngửa đầu nhìn cậu, giọng nói ngọt đến tận xương: “Không sao, em muốn quang minh chính đại.”
Quang minh chính đại thích cậu.
Ôm cậu cũng vậy.