Mặt trời biến mất vào giữa trưa, chính ngay lúc giao mùa giữa xuân và hè, dưới ánh nắng ấm áp Đỗ Cửu đang trên đường trở về biệt thự, người qua kẻ lại đều đang cười chào hỏi y.
Đợi tới khi y chuẩn bị bước vào cửa thì trên đầu đột nhiên xuất hiện bóng râm như nhật thực, bầu trời bất ngờ tối sầm lại mà không hề báo trước, cũng không có cảnh đá lăn cát bay gì đó, chỉ là mặt trời đột nhiên biến mất ở phía chân trời, không giống bóng râm khi bị mây che mà là bóng tối thật sự, là loại bóng tối của giữa đêm đưa tay không thấy được năm ngón, ngay cả một chút ánh sao cũng không tài nào thấy được.
Đỗ Cửu thầm thở dài trong lòng, đúng thật là tới rồi, y ỷ vào bóng tối cùng với bốn phía vắng người mà không hề kiêng dè mặt ủ mày ê một lúc, mãi tới khi máy truyền tin trong túi vang lên mới nhập lại vai.
Chuyện mặt trời biết mất quả nhiên khiến tình hình trở nên rối loạn, mọi người đều đang nháo nhác suy đoán chuyện gì xảy ra, hiện giờ đã tận thế rồi chả lẽ còn muốn tận thế thêm lần nữa sao?
Trì Quy cũng rất sợ hãi, đây là chuyện không hề xảy ra ở đời trước nên lúc này không tránh được luống cuống tay chân.
May là trật tự đã được hình thành, giờ vẫn có thể tạm thời trấn an dân chúng, mọi người còn chưa ý thức được chuyện này lớn thế nào, rất nhiều người đều ăn uống ngủ nghỉ như bình thường, chỉ cho rằng hôm sau mặt trời sẽ lại mọc lên, chỉ có nhóm dị năng giả mới lờ mờ cảm nhận được mọi chuyện không đúng lắm.
Buổi tối Trì Quy cùng Tằng Thành triệu tập cấp cao trong căn cứ lại cùng nhau thảo luận tiện thể chờ đợi bình minh, bởi vì lúc này chính bản thân Trì Quy cũng không biết được chuyện gì xảy ra.
Đỗ Cửu trải qua một lần cảm giác thế nào là kết nối với đất trời, nói trắng ra là kết nối với cốt truyện.
“Làm sao bây giờ?” Y do dự, “Nếu trong giây phút cuối cùng kia Tần Cửu Chiêu vẫn chưa thể thức tỉnh thì phải làm sao bây giờ?”
Hệ thống nói toạc ra: “Sẽ chết.”
Đỗ Cửu dè dặt: “Nếu không thì OOC một tí nhé? Dù sao vẫn phải đi, nói không chừng kể ra hết với hắn thì hắn có thể tỉnh lại đấy?”
“Sẽ không.” Hệ thống chọn tiết lộ thêm một ít, “Ta không thể giải thích với ngươi được, chỉ có thể nói đây là do quy tắc.”
“Quy tắc…” Đỗ Cửu híp híp mắt nhưng đang ngẫm nghĩ gì đó, nếu là quy tắc thì chắc chắn sẽ có lỗ hổng đúng không? Xem ra không phải không có cơ hội.
Nhưng mà…
Y sờ sờ cằm: “Buổi tối cuối cùng rồi, mi nói xem có nên lăn giường một phát hay không?”
Nói thật làm một bạn giường thì Trì lão đại hoàn toàn đủ tư cách, có lẽ bởi vì tình cảm bị hạn chế dẫn tới bọn họ càng chú ý tới chuyện giao lưu trên giường hơn, tính tới hiện tại thì không ai hợp ý y hơn Trì Quy, thậm chí còn muốn hơn cả Tần Cửu Chiêu, suy cho cùng thì khi ấy trong lòng y không tình nguyện mà.
Hệ thống: “…”
Nói nào ngay so với anh lớn và ảnh để Đàm thì cảm giác động lòng của Đỗ Cửu với Trì Quy ít hơn rất nhiều, suy cho cùng đây không phải kiểu người y thích, phần nhiều là vì ở cạnh lâu ngày mà góp nhặt dịu dàng, đặc biệt là sự ăn ý giữa hai người thì kém hơn hẳn mấy người trước.
Có lẽ chính là vì vậy mà lúc này phải rời đi ngược lại y cũng không có bao nhiêu không nỡ, phần nhiều là đau lòng cho Trì Quy thôi, y có thể dứt khoát ra đi vì cuối cùng thì vẫn có thể gặp lại Tần Cửu Chiêu ở thế giới sau, nhưng đối với Trì Quy mà nói thì lại phải cô đơn chờ đợi hết 10 năm ròng.
Nếu OOC không bị phát hiện thì y tình nguyện OOC để ở lại cạnh hắn.
Nếu đã có quyết tâm hy sinh vì nghĩa thì đương nhiên Cửu thiên sứ nhỏ sẽ càng không nói cho Trì Quy biết, cứ vậy đi, có lẽ không nói thẳng ra Trì Quy sẽ không quá đau lòng, thời gian có thể xoa dịu tất cả.
Hai người quá mức quên thuộc nhau, y không dám để lộ ra chút nào mà diễn trò trước mặt Trì Quy, ngẫm nghĩ một hồi vẫn quyết định để lại cho hắn một lá thư.
Lúc này Đỗ Cửu và Cửu thiên sứ nhỏ như gộp lại thành một, mang theo chân tình sâu đậm thật lòng viết lá thư đầu tiên cũng là cuối cùng gửi tới Trì Quy.
Chuyện mặt trời đột ngột biến mất quá mức lớn, mọi người đều không biết đâu mà lần, ở trong văn phòng đứng ngồi một đêm chờ xem ngày hôm sau có xuất hiện thêm chuyện gì nữa không.
Trì Quy cau mày bảo Tằng Thành dẫn người đi trấn an cảm xúc của dân chúng trong căn cứ, bản thân thì cùng người phụ trách liên lạc đi xem tình hình, nguy cơ lúc này còn lớn hơn cả lúc tận thế tới, mất đi nguồn sáng con người sao có thể sống nổi chứ.
Thật ra trong lòng hắn có một chút nghi ngờ, có phải bởi vì bản thân sống lại nên mới khiến cho mặt trời biến mất, tuy rằng hắn máu lạnh nhưng cũng không muốn bởi vì mình mà loài người hoàn toàn diệt vong.
Cửu thiên sứ nhỏ lặng lẽ trở về biệt thự thu dọn đồ đạc của mình, nấu xong bữa sáng sau đó gọi Trì Quy về.
“Lát nữa cơm nước xong xuôi tôi sẽ đi thăm đám Chúc Miêu, tôi sợ tụi nó lo lắng.”
Trì Quy đang lo chuyện mặt trời nên cũng không nghĩ gì nhiều: “Ừm.”
“Đừng lo.” Cửu thiên sứ nhỏ có gắng nặn ra một nụ cười, an ủi hắn, “Tôi tin mọi chuyện sẽ nhanh chóng được giải quyết thôi.”
Y cúi đầu nhanh chóng lùa cơm, sợ nếu ngẩng đầu sẽ bị nhìn thấy hốc mắt đang đỏ hồng của mình.
Sau đó cũng không chờ Trì Quy mà ăn vội mấy miếng rồi bước nhanh khỏi nhà.
Trì Quy chỉ cho là y lo cho mấy học sinh kia nên trong chốc lát không cảm thấy có gì sai, mãi tới khi thấy được lá thư trên bàn phòng sách, mới vừa lướt qua mấy dòng đầu sắc mặt đã thay đổi, vội phá cửa sổ nhảy thẳng ra đuổi theo.
Nhưng đã muộn, trên quảng trường lóe lên ánh sáng chói mắt, ở giữa không phải Đỗ Cửu thì còn ai nữa.
Khi Đỗ Cửu nhìn thấy Trì Quy mới thở phào một hơi dài: Kế hoạch thành công!
Dựa vào thiết lập của Cửu Từ Lương thì y không thể làm quá được, nhưng dùng một chút kế nhỏ vẫn có thể, tự bản thân Trì Quy tìm ra được tin tức thì sao có thể trách y chứ.
“Em đang làm gì?!” Trì Quy nhào qua nắm lấy vai y, vừa sợ vừa giận.
“Để tôi xem đôi mắt anh một lần cuối cùng nhé.” Đỗ Cửu đưa tay kéo bịt mặt của hắn xuống, dường như chỉ đơn giản muốn ngắm nhìn ngân hà trong mắt hắn thôi.
Nhưng mà Trì Quy hiểu rõ y tới từng động tác nhỏ lập tức hiểu được ý y, y muốn hắn nhìn vào biển ý thức của mình!
Trong lòng Đỗ Cửu có hơi nôn nóng, thời gian không còn nhiều lắm, đây là cách mà y nghĩ muốn hỏng cả đầu mới ra được, trong giây phút cuối cùng kia lúc y đang thoát khỏi thế giới này trực tiếp bày ra sự thật cho Trì Quy xem.
Y thành công, quả nhiên Trì Quy hiểu được ý y, ngay lập tức sử dụng dị năng tinh thần.
Trong nháy mắt cuối cùng lúc y sắp biến mất kia, khoảng khác bốn mắt nhìn nhau Đỗ Cửu thấy rõ được ánh mắt quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn.
Thành công!
Nhưng mà đang lúc y nhẹ thở phào lại phát hiện bản thân cũng không rời đi hoàn toàn.