Thân hình to lớn của Tưởng Thành chặn cô lại, che khuất đi tầm nhìn của cô, nói: “Mau đi về đi.”
Có lẽ Chu Cẩn cũng đã đoán được bọn họ là ai, mím môi, trầm giọng nói: “Ba mẹ đang đợi anh.”
Có vẻ như Tưởng Thành đang dần mất kiên nhẫn: “Anh còn có việc phải làm, em mau đi đi.”
Chu Cẩn nắm chặt tay, hỏi lại: “Tưởng Thành, em sẽ cho anh một cơ hội nữa. Anh đi cùng với bọn họ hay là theo em về nhà?”
Sau lưng có người la lên: “Anh Thành, ai vậy?”
Tưởng Thành thản nhiên đáp: “Tôi không quen.”
Trái tim Chu Cẩn chùng xuống, cố gắng giữ lại vẻ bình tĩnh trên mặt, không hỏi thêm gì nữa, mà nắm lấy cánh tay Tưởng Thành, lặp lại lần nữa: “Anh sẽ về với em chứ?”
Tưởng Thành hằn học nghiến răng: “Anh bảo em đi đi, đã nghe rõ chưa?”
Nhìn thấy đôi mắt hung dữ của anh, Chu Cẩn ấm ức lập tức quay người rời đi.
Sắc vàng của ngày thu trong hồi ức dần dần quay ngược trở lại, mờ dần rồi lại mờ dần…
Dung mạo anh vẫn giống y như hiện tại, Chu Cẩn nhìn chằm chằm vào Tưởng Thành với ánh mắt xa lạ.
“Ba mẹ tôi đã không còn con trai nữa. Họ xem anh như con ruột của họ, Tưởng Thành.”
Sau khi Chu Tùng Nhạc trở về, mặc dù vẻ mặt vẫn lặng thinh không nói lời nào, nhưng đến đêm, ông lại lôi ảnh của Tưởng Thành lúc nhỏ chụp chung với cô và Chu Xuyên, trằn trọc không ngủ được rồi lại thở dài cả đêm đó.
Chu Cẩn hận anh vì đã đi sai đường, lại càng hận anh vì đã phản bội nhân cách, phản bội niềm tin của mình.
“Anh nói anh sẽ trở lại sau khi kết thúc một công việc kinh doanh. Đây là việc kinh doanh mà anh nói đấy à?”
Tưởng Thành im bặt hết đường chối cãi.
Đột nhiên Chu Cẩn nắm cổ tay Tưởng Thành nước mắt lưng tròng, cô liên tục gặng hỏi anh: “Anh có biết người mà anh vừa che đậy đã bắn chết cảnh sát không? Anh có biết bọn chúng mua bán ma túy không? Có biết Hạ Vũ và người giết chết anh trai tôi rất có thể có quan hệ với nhau hay không? “
“Anh biết chứ!”
Tưởng Thành bất chấp tất cả mà khẽ gầm lên.
Ba chữ này khiến Chu Cẩn thoáng giật mình, giống như đột nhiên hiểu ra điều gì đó, nhưng những phán đoán và suy nghĩ lại ùn ùn kéo đến, nhiễu loạn thành một mớ hỗn độn, nghĩ đi nghĩ lại, lại có vẻ như không hiểu gì cả.
Cô sững sờ: “Cái gì?”
Tưởng Thành không giải thích được nhiều, dùng lòng bàn tay day day xương lông mày, giống như đang sắp xếp lại mạch suy nghĩ. Anh luôn có cách để kìm nén nỗi đau, oan ức và tủi nhục, nhanh chóng khôi phục lại sự bình tĩnh.
Trong bóng tối, Tưởng Thành cất súng đi rồi nâng mặt Chu Cẩn lên.
Ngón tay anh hơi thô ráp lau đi nước mắt trên mặt cô.
“Tiểu Ngũ, là anh không tốt.” Tưởng Thành nhẹ nhàng áp trán vào cô, thấp giọng nói: “Sau này em đừng khóc nữa.”
“Tưởng Thành”
Tưởng Thành xoa nhẹ lưng cô, lại cảm thấy không cam lòng, anh nghiêng đầu hôn lên tóc cô, khàn giọng nói: “… Vẫn là tóc dài trông đẹp hơn.”
Anh vừa dứt lời liền đứng dậy. Chu Cẩn vô thức muốn giữ lấy anh nhưng tay lại bắt vào không trung.
“Tưởng Thành!”
Nhìn thấy bóng dáng Tưởng Thành dần biến mất khỏi tầm mắt, cô gắng sức đuổi theo, chưa bước nổi hai bước, trước mắt tối sầm, đột nhiên ngã quỵ xuống đất!
Cô bất lực nằm im tại chỗ, nhẹ nhàng hít thở đều, phải một lúc lâu sau cô mới hồi phục cơn choáng váng.
Cô sợ đánh rắn động cỏ nên đã cắt đứt thiết bị liên lạc, giờ đi tìm lại thì đã không còn ở bên người cô nữa rồi. Có lẽ đã rơi ở đâu đó khi đánh nhau với tên kia?
Chu Cẩn dần đuối trí, lập tức rơi vào hôn mê.
Không biết phải mất bao lâu, cô bị đánh thức bởi tiếng bước chân đang tiến đến gần, trước mắt vẫn là một mảng tối đen dày đặc, cô không thể phân biệt được là bạn hay thù.
Cô cầm súng, ánh mắt mơ màng dần dần sáng lên, nín thở cảnh cáo: “Đừng nhúc nhích.”
“Chu Cẩn?”
Nhịp chân của anh ta càng nhanh hơn, gần như lảo đảo lao tới để đỡ Chu Cẩn lên.
Giọng nói quen thuộc, mùi hương quen thuộc, Chu Cẩn chìm trong bóng tối mờ mịt, vẫn không thể nhìn rõ mặt đối phương nhưng lại biết người đó là ai.
“Giang Hàn Thanh.”