–
Lễ đón năm mới mỗi năm của Tần gia vô cùng náo nhiệt và long trọng.
Đầu tiên là người trong nhà từ khắp nơi quay về Châu Âu, sau đó sẽ tụ họp lại với Tần gia lão thái gia và lão phu nhân, cùng nhau đón năm mới.
Tần gia lão thái gia và lão phu nhân vốn ở trong nước. Chỉ là những năm này sức khoẻ đi xuống, mới được đưa sang bên này. Người trong nhà tụ họp, bầu không khí duy trì hoà thuận, không tách rời khỏi hai vị lão trưởng bối. Mỗi năm, đây chính là dịp vui vẻ nhất của hai người.
Người lớn là như thế, trẻ con cũng thế.
Tuy rằng người lớn gần như đã không còn cảm giác gì với năm mới, nhưng trẻ con luôn hào hứng mong chờ đến Tết.
Từ sáng sớm, người trong nhà đã bắt đầu tất bật qua lại, quản gia và đầu bếp bận rộn chuẩn bị cơm tất niên, đủ thứ đồ trang trí to nhỏ được treo lên, quả là một khung cảnh náo nhiệt.
Châu Âu và trong nước có chênh lệch về thời gian, thường là ở đây vào buổi chiều, Xuân Vãn ở quê nhà đã bắt đầu rồi. Buổi chiều, mọi người tụ tập lại cùng nhau xem tiệc tối. Tiệc tối kết thúc, vừa vặn đến thời gian ăn cơm tất niên. Ăn xong, mọi người lại lũ lượt rời khỏi phòng khách, chuyển sang phòng đánh bài chơi mạt chược.
Nhà cũ của Tần gia ở Châu Âu rất lớn, phòng chơi bài là sau đó được bố trí thêm, bên trong được sửa lại thành phong cách Trung Quốc, đặt không ít bàn mạt chược. Ngoài ra còn có máy chơi game cho đám trẻ con và bàn đánh bida. Tuy là phòng chơi bài của gia đình, nhưng độ náo nhiệt cũng không kém gì một quán kinh doanh cỡ nhỏ.
Mọi người một năm mới gặp nhau một lần, gặp nhau có rất nhiều chuyện để nói, bởi thế sau khi ăn cơm tất niên xong vào đây, bầu không khí lại càng náo nhiệt hơn.
Âm thanh phát ra từ các bàn mạt chược, còn có tiếng pháo hoa bên ngoài. Trong lúc chơi, mọi người cũng trò chuyện công việc, chuyện nhà của một năm nay.
Tần gia rất lớn. Nhưng không cần biết là gia tộc lớn thế nào, trong ngày lễ lớn truyền thống này, mọi người vẫn sẽ giống như các gia đình bình thường khác.
Tần Đông Loan ăn cơm xong thì ở bên ngoài gọi điện thoại. Gọi điện xong, anh mới đi vào phòng bài, nhập bàn với lão thái gia và lão phu nhân.
Trong nhà có phòng bài lớn như thế, cũng bởi vì đây là sở thích của lão phu nhân và lão thái gia. Hai người bình thường rảnh rỗi không có việc gì đều sẽ ở đây chơi mạt chược. Lần này mọi người trở về, chắc chắn phải chơi cùng hai người rồi, khiến lão thái gia và lão phu nhân cực kỳ vui vẻ.
Bầu không khí ở các bàn mạt chược vẫn cực kỳ sôi nổi, Tần lão phu nhân cầm mạt chược trong tay, sau khi Tần Đông Loan đứng cạnh một lát, Tần lão phu nhân dừng lại động tác, quay sang nhìn Tần Đông Loan.
“Phải đi rồi?”
Lão phu nhân hỏi xong, Tần Đông Loan đáp: “Quay về có việc ạ.”
“Có công tác. Ngoài ra còn có vài buổi họp.” Tần Đông Loan nói tiếp.
Tần Đông Loan không còn giống trước kia. Bây giờ anh đang điều hành một công ty của tập đoàn, có hoài bão và kế hoạch của riêng mình.
Thấy bà nội không nói gì, Tần Đông Loan lại nói: “Có thời gian con sẽ lại về thăm bà.”
Tần lão phu nhân nhìn anh, trong mắt mang theo ý cười, sau đó chỉ khẽ gật đầu.
“Đi đi.”
Tần lão phu nhân nói xong, Tần Đông Loan cũng khẽ cười với bà.
Đã nhận được sự chấp thuận của Tần lão phu nhân, Tần Đông Loan đứng dậy, tạm biệt các trưởng bối ngồi cùng bàn, trước khi anh đi, lão phu nhân còn không quên nhắc.
“Nhớ lấy lì xì mừng tuổi.”
Lão phu nhân hiền hoà nhắc nhở xong, Tần Đông Loan quay đầu nhìn bà, nhìn một lát, mới gật đầu rời khỏi.
Trước khi nói với Tần lão phu nhân, Tần Đông Loan cũng đã nói chuyện mình phải đi trước với người nhà. Anh tạm biệt, mọi người cũng vẫy tay tạm biệt lại. Sau đó thì có đám tiểu bối chen chúc đến ôm Tần Đông Loan.
Tần Đông Loan cũng được xem là người toả sáng nhất trong đám hậu bối. Từ nhỏ anh đã là trung tâm của mọi ánh mắt, qua nhiều năm, vẫn là người được gia tộc đặt vô số kỳ vọng. Anh được trưởng bối yêu quý, với đám con cháu cùng thế hệ có quan hệ không tệ, còn được đám tiểu bối cực kỳ yêu thích.
Bởi thế lúc anh rời đi, đám trẻ con còn kêu réo không muốn, ôm anh không chịu buông tay. Nhưng mè nheo thế nào thì sau khi được Tần Đông Loan ôm rồi xoa đầu cũng phải thả ra, để cho anh rời đi.
Mẹ Tần ngược lại không có thái độ gì đặc biệt với chuyện này. Dù sao cũng là con trai mình, qua Tết về nước là lại gặp được nhau thôi. Gia đình họ sẽ ở Châu Âu đến hết mùng năm, Tần Đông Loan những năm trước cũng như thế, năm nay vội vã về trước, đúng là bà cũng có hơi ngạc nhiên. Nhưng lý do anh đưa ra rất đầy đủ thuyết phục, bà cũng không có ý kiến gì nữa.
Đối với một người mẹ, đây là chuyện rất bình thường. Nhưng những người khác lại bắt đầu suy đoán nguyên nhân anh quay về sớm. Bác gái của Tần Đông Loan ngồi cùng bàn với mẹ Tần nhìn theo Tần Đông Loan rời đi, cuối cùng thu lại ánh mắt, cười nói với mẹ Tần.
“Không lẽ Đông Loan đang hẹn hò với ai hả. Vội vàng quay về như thế.”