Lý Hệ đẩy hắn tế nhào, dùng chân đạp lên người hắn, hung hăn nói: “Dạ minh châu của ta đâu?”
Tiểu hoạn quan chi chi rương, Lý Hệ đại nộ, một kiếm đâm chết hắn. Lý Hệ lại dùng chân đá tung nắp rương, mười mấy viên dạ minh châu roi thẳng lốc dưới nhà.
“Thánh thượng, người đang làm gì thế này?”
Giọng nói cao vót của Lý Phù Quốc vọng ra ở ngoài cửa. Hắn dẫn theo mấy mươi hoạn quan đi vào đại điện, vây lấy Lý Hệ.
“Cái tên thiến tặc này!”
Lý Hệ chi vào mũi hắn nguyền rũa, “Ngươi muốn thừa loạn lấy trộm bảo bối hoàng gia của ta u?”
Lý Phù Quốc lại nhặt từng viên dạ minh châu lên, trong đó có một viên đã bị vấy máu, khiến. Hắn đau lòng khôn xiết. Dạ minh châu chi cẩn gặp máu thì sẽ không sáng nữa.
“Thánh thượng, người đừng quá bồng bột, ta lúc nào cũng đang giúp người, nhưng ngươi lại không chịu nhận tình ta.”
“Giúp ta?”
Lý Hệ ngầng đầu lên nhìn trời cười to, tiếng cười như cuồng dại vang vọng khắp đại điện, “Ta chi là một con bù nhìn đáng thương, ta còn là hoàng đế nữa sao? Rõt cuộc ai mới là hoàng đế?”
Hắn bỗng nhiên nín câm, chi thẳng vào mặt Lý Phụ Quốc mắng nhiếc: “Cái tên thiến tặc ngươi, ngươi muốn làm hoàng đế, ngươi mượn danh nghĩa ta phát đi mấy trăm đạo ý chỉ, đã có đạo nào ngươi từng nói với ta?”
Lý Phụ Quốc hừ lạnh một tiếng, xô ngã Lý Hệ xuống đất. Lý Hệ mặc sức vùng vẫy: “Thả ta ra! Thả ta ra!”
Nhung không có ích lợi gì, bọn hoạn quan đã cùng hợp sức trói hắn lại, xong còn bịt miệng hắn lại đẩy vào bao tải rồi bõ vào một chiếc rương to, cho người khiêng đi.
Lúc này, dường tử của Lý Phù Quốc- Lý Tiên Lạc bèn đi lên hỏi: “Phụ thân, tối nay chúng ta sẽ xuất phát ư?”
Lý Phụ Quốc gật gật đầu. “Quân Bắc Đường ngày mai sẽ ập đến, tối nay chúng ta phải đi liền.”
“Nhung… Nghe nói phía An Nam có rất nhiều thổ phi, chúng ta không có quân đội, ai sẽ bào vệ chúng ta đây?”
“Cái tên ngốc này, ai nói chúng ta sẽ đi An Nam, chúng ta sẽ mượn Kiềm Trung đạo đến Khâm Châu rồi ra biển. Ta có một trang viên ven biển, hai năm trước ta đã cho đóng một chiếc thuyền to, chúng ta từ đó ra biển, đến nước ngoài làm phú ông.”
Mười mấy hoạn quan đã quay lại, bẩm báo: “Đã giam hắn lại rồi!”
“Được! Đi chuẩn bị xe ngựa, chúng ta sẽ từ phía hậu cung xuất phát trong đêm!” ‘
Ngự hoa viện hậu cung của Nam Minh cung có thể trực tiếp thông với thành ngoại, đêm đó Lý Phụ Quốc dẫn theo một trăm mấy tên tâm phúc cùng bốn mươi mấy chiếc xe ngựa chất đầy của cải hoàng cung rời khỏi Thành Đô, đi dọc theo quan đạo trốn vê phía Giàn Châu. Hắn định sẽ lên thuyền tại Giàn Châu, ngồi thuyền đến Trường Giang.
Lý Phụ Quốc ngỡ quân đội Nam Đường tò phía bắc và đông đến. Phía nam Thành Đô chắc sẽ an toàn, nhung hắn lại không biết, hai vạn kỵ binh của Điền Càn Chán đã vỏng đến phía nam Thành Đô.
Trong sắc đêm, bốn mươi lãm chiếc xe ngựa phóng đi như bay trên quan đạo, một trăm mấy tên hoạn quan và thị vệ đều mặc hắc y, hộ vệ cưỡi ngựa đi hai bên xe ngựa, tất cả xe ngựa đều chất đầu của cải, đấy đều là tài sản mà Lý Long Cơ và Lý Hanh mang từ Trường An đến Thành Đô, ngoài các món châu báu quá to hay nén bạc không cách nào vận chuyên, tất cà vàng ròng châu báu đá quý… Đều toàn bộ bị hắn quét sạch.
Những tài sàn này hắn đã toàn bộ chiếm làm của riêng, Lý Phụ Quốc cũng mặc một thân áo đen cưỡi trên lung tuấn mã, tâm trạng của hắn sản khoái vô cùng. Lúc này họ đâ thành công rời khỏi Thành Đô, nơi này đã cách Thành Đô đến năm mươi dặm.
Nhung trong lúc Lý Phụ Quốc dương dương tự đắc thì dưỡng từ Lý Tiên Lạc của hắn lại phát hiện tình hình không hay.
“Phụ thân, cha nhìn kìa!”
Chi thấy trong bóng đêm hai đội kỵ binh một trái một phải đang hợp lại trên quan lộ. Đây là hai đội kỵ binh xích hầu tuần tra trên quan đạo, tổng cộng ba trăm binh sĩ, họ đã phát hiện đội xe ngựa khả nghi này nên bắt đầu chặn lại.
“Đứng lại! Nếu còn không đứng lại bọn ta sẽ phóng tiễn!” “Phụ thân, làm thế nào bây giờ?”
Lý Tiên Lạc sợ toát mô hồi trán, sắc mật Lý Phụ Quốc cũng trờ nên hung hân, hắn làm sao lại cam chịu trói chịu bị bắt chứ?
“Mọi người cùng xông qua!”
Xe ngựa tăng tốc hòng muốn thừa lúc trước khi hai đội kỵ binh này hợp lại sẽ xông qua, nhưng kỵ binh đã phóng tiễn, mấy trăm cây tiễn cùng vèo vèo phóng về phía đội xe ngựa. Chi trong một chốc tiếng thét thảm thiết vang vọng, mấy mươi tên hoạn quan đều trúng tiễn ngã nhào xuống. Lý Lạc Tiên bị một cẫu tiễn bắt trúng yết hầu, chết thảm tại chỗ, những con tuấn mã đi đầu đều đã bị trúng tiễn, hai con tuấn mã gào rú một tiếng dài rồi ngã xuống kéo theo xe ngựa cũng bị lật, mấy xe ngựa phía sau cũng liên tiếp bị lật, đội xe ngựa cuối cùng cũng phải đứng lại.
Các kỵ binh cùng vây lại lên, nghiêm giọng thét lên: “Toàn bộ xuống ngựa quỳ xuống, ai dám phàn kháng giết không bàn cãi!”
Tất cả thị vệ và hoạn quan đều đã sợ bay cà vía, lũ lượt quỳ xuống, Lý Phụ Quốc không chịu xuống ngựa, hắn bỗng chốc tăng tốc xông ra khỏi bao vây của kỵ binh, phóng vội về phía nam đào tầu.
Hiệu úy kỵ binh đứng đầu hừ lạnh một tiếng, giơ cao kỵ nỏ nhắm thẳng vào hắn, “Crắc!” Nỏ tiễn vèo vèo bắn đi, trung ngay vào tim sau Lý Phù Quốc, hắn chi kịp rú lên một tiếng thảm thiết bèn ngã thẳng xuống ngựa, chân phải của hắn vẫn còn kẹp trong bàn đạp, chiến mã vi kinh hoảng đã lôi theo xác hắn tiếp tục phóng thẳng. Mãi đến khi kỵ binh đuổi kịp thì Lý Phụ Quốc đã toàn thân bê bết máu thịt, mặt mũi không còn ai nhận ra được.
Sáng sớm ngày hôm sau, điều khiến dân Nam Đường có người hi có người ưu đã đến, mười vạn đại quân của Lý Quang Bật cùng năm vạn đại quân của Lý Thịnh đã tụ hội dưới thành Thành Đô, đại quân cũng cho đóng doanh ngay sau đó, lặc lệnh Quách Anh Nghĩa lập tức đầu hàng.
Quách Anh Nghĩa chọn lựa trung gách, hạ lệnh binh sĩ mờ cửa thành đầu hàng, hắn đích thân dẫn quân đến Nam Minh cusn bắt người. Hoạn quan và cung nữ Nam Minh cung đều đã chạy sạch, Trương hoàng hậu thấy đại thế đã qua, bèn thắt cổ tự vẫn, còn hoàng đế Lý Hệ bị hoạn quan trói lại nhói trong rương, giữa đêm đã ngạt thờ thân vong. Lý Phụ Quốc thì không thấy tông tích, Quách Anh Nghĩa sốt cả ruột gan, hắn bèn cho bất hết toàn bộ tông thất trong thành định làm vốn liếng để đổi lấy mạng mình.
“Đủng! Đủng! Đủng!”
Tiếng trống trầm trầm của quân Bắc Đường đã vang lê, Chinh nam nguyên soái Lý Quang Bật của quân Bắc Đường đầu đội mũ hoàng kim, thân bận khái giáp giơ cao chiến đao, hạ lệnh vào thành.
“Đại quân vào thành!”
Đại quân Bắc Đường hiên ngang đi vào Thành Đô, ngày rằm tháng bảy năm Khánh Bình thứ hai, cùng với việc đại quân Bắc Đường vào thành, chính quyền Nam Đường tại Thục Trung chính thức bị tiêu diệt. Ngày này cũng là lễ trung nguyên của Đại Đường, là ngày tế tổ tiên.