Giả đan không thể làm một lần là xong. Dựa theo sự phỏng đoán của các tiên phi, chí ít cũng cần đến mười tám ngày mới có thể chế luyện thành. Sở Vân còn chưa đợi được giả đan ra lò, đã phải nghênh đón trận đầu tại Bách Gia Đan Hội.
Bách Gia Đan Hội phân thành thi Huyện, thi Quận, thi Tỉnh, thi Châu. Bốn lần tỷ thí cứ từ từ tiến dần lên, nhiều lần chọn lựa, càng đến các cuộc lựa chọn phía sau càng đông tới mức chưa bao giờ có, độ khó cũng tăng lên không biết bao nhiêu cấp. Trần gia muốn có
tên trong trăm đội mạnh nhất cũng có nghĩa là phải muốn đoạt được tư cách tham gia cuộc thi Châu.
Trong sân của cuộc thi huyện, được mở tại chủ thành Trần gia. Tham gia cuộc tỷ gồm hơn ba trăm đội. Mỗi chi đội gồm ba tuyển thủ chủ lực, năm người dự bị, tổng cộng có tám người dự thi. Sở Vân tính sơ qua, chỉ tính cuộc thi huyện đã có hơn hai nghìn tám luyện đan sư tham gia. Con số này thật khiến người ta phải tặc lưỡi.
– Không ngờ có nhiều luyện đan sư như vậy. Thật không hỗ danh là Đan Châu.
Nhìn cục diện ầm ĩ, trong lòng Sở Vân cảm khái.
Đó là một sân lớn rộng khoảng nghìn mẫu, chia thành năm mươi sân nhỏ. Mỗi sân cùng đồng thời triển khai các cuộc tỉ thí luyện đan. Lúc này Sở Vân nhìn quét một vòng, chỉ thấy mặc dù người tới trong sân rộng chưa đông, nhưng cũng đã chen chúc xô đẩy, rộn ràng nhốn nháo.
Không nói người tới tham gia tỷ thí, ngay cả người tới xem cũng liên tục tới. Xa xa có thể nhìn thấy cả đám người đang chen chúc xô đẩy nhau. Mà Trần gia là người đứng ra tổ chức, đã dùng phiếu làm phương thức để khống chế nghiêm ngặt số khán giả tới xem.
– Đây là lần đầu tiên Vô danh công tử tới tham gia Bách Gia Đan Hội sao?
Thấy dáng vẻ của Sở Vân hết nhìn đông lại tới nhìn tây, Trần Vũ Tình đứng bên cạnh, khẽ cười nói.
Ban đầu, Sở Vân ở Công Tôn gia tự xưng mình là “Vân công tử”, nhưng sau lại biết được chuyện của Sở gia và Vân gia, liền không tự xưng là “Vân” nữa. Tại Đan Châu này, dòng họ cực kỳ quan trọng, không thể tùy ý lấy loạn. Sở Vân không muốn vì phương diện này lại khiến người khác chú ý tới mình. Cho nên, khi hắn tới Trần gia, tùy ý lấy “Vô danh” làm tên gọi.
Lúc này nghe Trần Vũ Tình hỏi mình, Sở Vân liền gật đầu, thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên hắn tham gia.
Trần Vũ Tình cũng không cảm thấy như vậy là khó hiểu. Vì lấy tuổi tác của Sở Vân, đây là lần đầu tiên tham gia Bách Gia Đan Hội cũng là chuyện rất bình thường. Nàng liền đưa ra lời khuyên:
– Vô danh công tử không cần quá khẩn trương. Đây chỉ là cuộc thi huyện. Thực lực của chúng ta ở đây cũng là đội số một hoặc số hai. Trong huyện này, đội có thể thực sự địch nổi chúng ta cũng không nhiều.
– Hừ, tuy rằng ngươi là một trong những chủ lực của chúng ta, nhưng chỉ cần có bản công tử và Vũ Tình ở phía trước, hai thắng một bại cũng không có vấn đề gì. Ngươi khẩn trương cái gì? Ngươi thực sự cho rằng phải dựa vào sức của ngươi sao? Ngươi chỉ cần đi lướt sau sân là được rồi.
Triệu Phì cười lạnh liếc mắt nhìn Sở Vân, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khinh thường.
Nụ cười trên mặt Trần Vũ Tình cứng đờ, sau đó liền nói:
– Triệu công tử, nói không thể nói như vậy được. Ai không có lần đầu tiên. Khi ta lần đầu tiên tới tham gia Bách Gia Đan Hội, cũng mới chỉ có tám tuổi, là đội viên dự bị. Khi đó ta nhìn cục diện này, toàn thân vì khẩn trương run lên.
Trong lòng Phì công tử đầy tức giận. Hắn đã coi Trần Vũ Tình như vật của riêng mình, tuyệt đối không quen nhìn thấy nàng và người khác nói chuyện với nhau. Nhất là Sở Vân có tướng mạo tuấn lãng, khí chất xuất chúng hơn người.
– Vũ Tình, nàng thực sự muốn đặt hy vọng ký thác trên người như thế sao? Ta van nàng, hắn là lần đầu tiên tham gia Bách Gia Đan Hội, nàng cho rằng hắn có thể có biểu hiện tốt lắm sao? Đi, đi, nhanh đi đến sân số một nào.
Nói xong, cũng không thèm liếc mắt nhìn Sở Vân, thô bạo tóm lấy cánh tay Trần Vũ Tình kéo đi, để Sở Vân đứng yên tại chỗ.
Trong lòng Trần Vũ Tình vô cùng tức giận, muốn giãy khỏi tay Triệu Phì, nhưng cuối cùng đành phải nhẫn nại xuống. Chỉ có điều nàng cũng không nói chuyện với Sở Vân nữa.
Trong lòng Nàng cũng thừa nhận: Triệu Phì nói cũng có đạo lý. Vô Danh công tử này, tuổi còn trẻ, bất quá chỉ mới tham dự lần đầu tiên, có thể có biểu hiện ưu tú gì?
Đây chính là Bách Gia Đan Hội, là thịnh hội lớn nhất ở Đan Châu!
Bao nhiêu luyện đan sư ưu tú đều tới chỗ này? Chỉ dựa vào vận khí và thiên phú, tuyệt đối không đi xa được.
Ngẫm lại bản thân mình được coi như luyện đan sư có thiên phú trác tuyệt, biểu hiện lần đầu tiên tham gia luyện đan hội, có thể tính một chút.
– Triệu công tử, chờ chúng ta.
Mấy người đi cùng, vội vã đuổi theo.
Nhìn mọi người đi xa dần, Sở Vân thản nhiên người.
Hắn đã từng nhìn thấy cảnh tượng như thấy này nhiều lần, chẳng qua lần này có vẻ thú vị náo nhiệt mà thôi, nói cái gì mà khẩn trương?
Chẳng qua, nếu bọn họ đã nghĩ như vậy thì cứ cho là như vậy đi.
Sở Vân lắc đầu, không nhanh không chậm đi về phía sân số 1.
…
– Rất giỏi, tuổi còn trẻ, đã là luyện đan đại sư…
– Có Trần Vũ Tình ở đây, chắc chắn Trần gia muốn đại triển quyền cước tại Bách Gia Đan Hội.
Trước kia, Trần gia là gia tộc hạng nhất, tuy rằng hiện nay bị thất thế, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, thực lực vẫn hơn người.
Trong tiếng bàn luận của mọi người, đối thủ của Trần gia chán nản bại trận, lưu lại đội luyện đan của Trần gia đang chiếm lấy sân số một.
Trần Vũ Tình thật sự là người có thiên phú về luyện đan, tuy rằng kém hơn Cực Nhạc Tiên Phi, nhưng cũng vượt qua mức tầm thường. Biểu hiện của nàng khiến mọi người nhìn chăm chú.
Thực lực của Triệu Phì còn cách luyện đan đại sư một bước, nhưng tại đây cũng không hề lo lắng vượt qua đối thủ.
Về phần Sở Vân, ngay cả khi không thường xuyên luyện đan, nhưng linh quang Đế cấp thôi động, trí tuệ cao thâm, ngộ tính trác tuyệt, làm được một nửa cũng thắng được đối thủ với điểm số sít sao.
Sau mấy ngày như vậy, đội ngũ Trần gia đã chiến là thắng, không có một trận bại nào, trở thành đội hoàn toàn xứng đáng để dẫn đầu, danh tiếng có một không hai.
Đương nhiên người tiến bộ lớn nhất vẫn là Sở Vân.
Đối với bất luận thuật luyện đan nào, các Cực Nhạc Tiên Phi cũng đều có thể phân tích, nói hết sự tinh túy. Kỹ thuật luyện đan Sở Vân tiến triển cực nhanh, biến chuyển từng ngày với tốc độ ngày càng tăng.
Vừa mới bắt đầu, hắn còn chỉ có thể làm được một nửa. Mỗi một cuộc thi đều thắng rất miễn cưỡng. Nhưng càng về sau, hắn càng vững vàng. Khi cuộc thi huyện kết thúc, hắn đã tiếp cận rất sát với trình độ luyện đan đại sư, so với thực lực của Triệu Phì còn mơ
hồ vượt qua một chút.
Đương nhiên, phần lớn thực lực của hắn đều được cất dấu, không biểu hiện ra ngoài.
– Vị này chính là đại sư Gia Môn, hắn gia nhập với chúng ta, tham gia cuộc thi Quận tiếp theo.
Trần Vũ Tình giới thiệu với mọi người.