Bất quá, có Băng Hoàng Nộ cản lại, tốc độ cùng tính linh hoạt vốn là thế yếu của Hoắc Vũ Hạo cũng được giải quyết. Hắn nương theo Băng Hoàng Nộ phun ra thêm ánh sáng của Cực Hạn Băng, thân thể theo đó lui lại, bóng người màu vàng sau lưng cũng lập tức hóa thành một vầng cường quang bay về phía trước, đón nhận một kích này của Vương Thu Nhi.
Khí lãng ngập trời bùng nổ trên luân bàn, giống như là vòi rồng quét sạch mọi thứ, xông thẳng lên trời cao.
Lúc này, người quan chiến không chỉ là có Vương Đông Nhi, còn có Vu Phong và Ninh Thiên. Mặc dù các nàng không cách nào cảm nhận được, nhưng chỉ nhìn thấy thôi cũng đủ khiến các nàng biến sắc.
Sao tuổi tác của mọi người không khác mấy, nhưng thực lực của bọn hắn lại có thể đạt tới trình độ như vậy? Đội trưởng còn chưa nói, dù sao nàng cũng gần hai mươi tuổi, nhưng Hoắc Vũ Hạo mới mười bảy tuổi thôi! Sao hắn có thể cường đại như vậy! Cùng đội trưởng chính diện chống lại, thế mà, lại còn chiếm thượng phong…
Đúng vậy, lần đầu tiên va chạm, lại là Hoắc Vũ Hạo chiếm cứ thượng phong.
Trong tiếng nổ kịch liệt, khí lãng xông lên. Bất luận là Hoắc Vũ Hạo hay Vương Thu Nhi đều không để ý đến một việc, địa phương chiến đấu của bọn hắn rất nhỏ hẹp. Ngay lúc hồn lực dao động khổng lồ nổ tung, lực phản chấn lan ra toàn bộ không gian xung quanh. Chấn động khiến hai người đều đứng không vững, lảo đảo lui lại.
Mà ở thời điểm này, ưu thế của Hoắc Vũ Hạo Đích lập tức hiện ra, trước đó hắn nương tựa theo Băng Hoàng Nộ khắc chế tốc độ của Vương Thu Nhi, lại để chiến kỹ Quang Minh Nữ Thần chặn đánh trước mặt. Cho nên, bản thân hắn chỉ bị ảnh hưởng bởi lực phản chấn. Mà Vương Thu Nhi còn bị Quang Minh Nữ Thần trùng kích, đồng thời còn phải chống cự lại khí tức cực hàn của Cực Hạn Băng. Khiến nàng lảo đảo một hồi, cơ hồ thối lui đến biên giới sàn đấu, mới xem như đứng vững thân hình.
Vương Thu Nhi có tiến bộ, Hoắc Vũ Hạo sao lại không tiến bộ chứ? Ưu thế lớn nhất của hắn nằm ở số lượng hồn kỹ của bản thân viễn siêu hồn sư bình thường. Thế nhưng cũng khiến hắn phải lựa chọn kỹ càng hồn kỹ của bản thân trong lúc chiến đấu. Dung hợp hồn kỹ của bản thân vẫn luôn là vấn đề hắn phải đối mặt. Mà theo kinh nghiệm của hắn ngày càng phong phú, Hoắc Vũ Hạo đối với việc khống chế năng lực của bản thân cũng trở nên càng ngày càng mạnh. Với hắn mà nói, hiện tại chỉ cần cam đoan có đầy đủ hồn lực thôi động hồn kỹ của bản thân là được rồi.
Mà tinh thần lực tiếp tục tăng lên, cũng làm cho Hoắc Vũ Hạo có thể sử dụng hồn kỹ chính xác đến từng giờ từng phút, tận khả năng không lãng phí hồn lực. Giống như Băng Hoàng Nộ hắn vừa sử dụng.
Trong nháy mắt khi Quang Minh Nữ Thần tiếp xúc với Vương Thu Nhi, Băng Hoàng Nộ dưới sự khống chế của cường đại hắn cũng đình chỉ, không hoàn toàn phát huy ra uy lực của một kích này.
Hồn lực khổng lồ tàn phá bừa bãi, nhưng Vương Thu Nhi cũng không vì đó mà dừng lại, chân phải nâng lên, trực tiếp đá vào kết giới của luân bàn, thân thể mềm mại theo đó phóng về phía trước, Hoàng Kim Long thương huyễn hóa ra vạn đạo kim quang bao trùm về phía Hoắc Vũ Hạo. Lần này, nàng còn được hồn kỹ thứ nhất và thứ hai tăng phúc. Luận uy lực, so với lúc trước càng thêm mạnh mẽ, tốc độ cũng càng nhanh.
Trong không gian nhỏ hẹp này mà muốn né tránh hiển nhiên là không thực tế. Hoắc Vũ Hạo cũng không có ý đồ làm như thế. Thân ảnh màu lam đậm hiện lên sau lưng hắn, lập tức từ nhỏ hóa lớn, dung nhan băng lãnh, tuyệt sắc băng tuyết. Chính là Tuyết Đế.
Quang ảnh Tuyết Đế lập tức dung nhập vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo, hắn nâng lên cánh tay phải, kiếm khí màu lam đậm hóa thành hình vòng cung chém thẳng ra ngoài. Căn bản không thèm quan tâm đến mũi thương đối diện, cường hãn chém thẳng ra, cứ như muốn đem trời đất chém làm đôi.
Đế Kiếm, Băng Cực Vô Song.
Đây chính là một kiếm mạnh nhất do Hoắc Vũ Hạo cùng Tuyết Đế hoàn toàn kết hợp thành.
Hàng nghìn hàng vạn thương ảnh hợp lại một chỗ, vừa vặn điểm vào mũi nhọn màu xanh đậm. Chỉ nghe một tiếng “Keng”, Đế Kiếm bắn lên trời, hóa thành hư vô trong không khí, nhưng Hoàng Kim Long Thương cũng đồng dạng dừng lại, một ánh sáng màu xanh đậm bắt đầu lan tràn từ mũi thương đến phân nửa Long Thương, lúc này mới bị hào quang màu vàng óng kiềm chế lại. Nhưng Vương Thu Nhi tay cầm Long Thương lại bịt kín một tầng sương băng trên thân mình.
Cực Hạn Băng của hắn càng thêm thuần túy! Vương Thu Nhi lúc này chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, trong lòng không khỏi thầm giật mình. Nàng cũng không nghĩ tới, Hoắc Vũ Hạo vậy mà lại dùng loại phương thức chính diện va chạm cùng mình tiến hành chiến đấu. Chẳng lẽ hắn muốn cứng đối cứng theo cách này sao?
Cũng ngay lúc này, Hoắc Vũ Hạo ngay từ lúc đầu chiến đấu vốn bị động kháng cự, rốt cục cũng chủ động công kích, chỉ thấy sau lưng của hắn lóe lên ánh sáng, dưới tác dụng của Hồn Đạo Thôi Tiến Khí, cả người hắn đã đi tới trước mặt Vương Thu Nhi. Một màn kỳ dị xuất hiện, tay trái của hồn đạo khí hình người xoay tròn lên trên, lộ ra bàn tay của hắn. Hoắc Vũ Hạo một chưởng vỗ vào vai phải của Vương Thu Nhi.
Nhìn vào bàn tay óng ánh màu lam đậm kỳ dị của Hoắc Vũ Hạo, Vương Thu Nhi lập tức biến sắc, với phương thức chiến đấu cường hãn của nàng vậy mà không dám cứng đối cứng cùng Hoắc Vũ Hạo, thân hình lóe lên, Hoàng Kim Long Thương trong tay chống trên mặt đất, nhanh chóng lui về phía sau.
Hoắc Vũ Hạo quen thuộc năng lực của nàng, nàng làm sao không quen thuộc năng lực của Hoắc Vũ Hạo chứ? Đừng thấy một chưởng này chỉ dùng tay phải phát ra, nhưng lại chính là Đế Chưởng Đại Hàn Vô Tuyết mạnh nhất của Hoắc Vũ Hạo.
Coi như là Vương Thu Nhi cũng chịu đựng không nổi luồng cực hạn hàn ý này, bị nó xâm nhập trong cơ thể cũng liền mang ý nghĩa trận đấu này phải kết thúc. Nếu không, đổi lại là người khác, nàng đã sớm đưa bờ vai ra ngạnh kháng, đồng thời phản công lại.
Vương Thu Nhi nhanh chóng thối lui, Hoắc Vũ Hạo lại được nước lấn tới, sau khi đem tay trái đánh ra, ngay sau đó, trên nắm tay phải vẫn đang được hồn đạo khí bao trùm lấp lóe quang ảnh màu vàng, Quang Minh Nữ Thần lại một lần xuất hiện sau lưng Hoắc Vũ Hạo. Không thể nghi ngờ, một quyền này có phụ thêm chiến kỹ.
Trong lòng Vương Thu Nhi vốn đang kìm nén khẩu khí đối với Hoắc Vũ Hạo, mắt thấy hắn phát động liên kích, cũng nổi nóng lên xông lên. Một tiếng Long ngâm to rõ vang lên, hai tay đồng thời nâng lên, tay trái chụp về nắm tay phải của Hoắc Vũ Hạo, tay phải thì là trực tiếp chụp vào đầu của Hoắc Vũ Hạo .
Nàng kiêng kỵ nhất vẫn là Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo. Lúc này, đối với Hoắc Vũ Hạo mà nói thì chính là một trong những công kích mạnh mẽ nhất của hắn. Theo tinh thần lực tăng lên, Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo cũng trở nên ngày càng cường đại. Vương Thu Nhi mặc dù có lòng tin có thể chịu nổi, nhưng sau khi bị trùng kích, bản thân nàng tất nhiên cũng phải chịu sang chấn, hơn nữa, nếu thụ thương sẽ khiến động tác của nàng chậm lại. Bởi vậy, thời điểm động thủ, nàng cũng ưu tiên chiếu cố đầu của Hoắc Vũ Hạo, dùng khí thế cường đại của bản thân kiềm chế Hoắc Vũ Hạo.
Nàng có lòng tin, coi như ở thời điểm này Hoắc Vũ Hạo phát động Linh Hồn Trùng Kích, cho dù linh hồn của nàng tạm thời mất khống chế, công kích cũng sẽ không dừng lại, ít nhất sẽ không rơi xuống hạ phong.