– Trở thành kiếm linh, vĩnh viễn không được siêu sinh, không thể đi vào luân hồi, cả đời chỉ có thể ở trong kiếm, còn mất đi mình, không biết mình là ai…huệ tử, là yêu hồ tộc thật có lỗi với ngươi…
– Biến thành kiếm linh?
Nhiếp vân cùng diệp kiếm tinh đưa mắt nhìn nhau, hai người đều rung động.
Là dạng tình yêu gì khiến người ta làm được như thế?
Là dạng tình yêu gì có thể cả đời bảo hộ, cam tâm kính dâng?
Trần văn húc vì tạ trương huệ tử xông vào yêu la u minh vực, mà tạ trương huệ tử vì hắn bỏ qua sinh mạng, chỉ vì cùng vũ kỹ chi tủy của hắn ở chung một chỗ, lại nhìn thấy hắn dùng kiếm…
Sông cạn đá mòn, đến chết không đổi!
Hiểu được điều này, hai người đã hiểu tại sao yêu nhân râu trắng kia có vẻ thống khổ như vậy.
Linh hồn của hắn đã dung hợp với huyết linh, đuổi huyết linh ra khỏi u minh kiếm chẳng khác nào đem linh hồn hắn đuổi ra khỏi thân thể, không thống khổ mới là lạ!
Hiện tại tạ trương huệ tử cùng huyết linh tranh đoạt u minh kiếm, không ai xen tay vào được, đành chờ đợi tại chỗ lẳng lặng nhìn thấy.
– Không…không…a…
Không biết qua bao lâu, yêu nhân râu trắng kêu thảm một tiếng, co giật trên mặt đất hai cái, hoàn toàn đoạn tuyệt sinh cơ.
Xem ra trong cuộc tranh đoạt u minh kiếm, huyết linh thua bại, bị triệt để tàn phá.
Huyết linh bị gạt bỏ, yêu nhân râu trắng đương nhiên cũng không thể sống sót.
Hô!
Yêu nhân râu trắng tử vong, u minh kiếm hóa thành đạo lưu quang sưu một tiếng bay tới rơi vào trong tay nhiếp vân.
Trong cơ thể hắn có vũ kỹ chi tủy của trần văn húc, giống như có được truyền thừa, tạ trương huệ tử hóa thành kiếm linh liền trực tiếp đem hắn nhận chủ, trở thành chỗ dựa của nàng.
– Ai!
Vốn theo dõi đám yêu nhân là vì mục đích lấy được u minh kiếm, hiện tại u minh kiếm tới tay, nhiếp vân lại không có chút hưng phấn, ngược lại mang theo nồng đậm mất mát.
Linh tính của kiếm linh phi thường bạc nhược, không có lối suy nghĩ như nhân loại, nhiều nhất ở thời khắc nguy hiểm đỡ cho chủ, nói cách khác, ý thức cùng linh trí của tạ trương huệ tử bị gạt bỏ hoàn toàn, nàng đã hoàn toàn biến mất trên thế giới này!
Chân chính biến mất, hơn nữa vĩnh viễn không luân hồi!
– Yên tâm đi, ta sẽ mai táng thân thể của ngươi cùng tiền bối trần văn húc chung một chỗ, linh tính của ngươi sẽ cùng vũ kỹ chi tủy của trần tiền bối vĩnh viễn tương bồi!
Khẽ vuốt u minh kiếm, nhiếp vân thì thào tự nhủ.
Ông!
Linh tính u minh kiếm tựa hồ nghe được lời nói của nhiếp vân, hưng phấn tê minh, thanh âm thanh thúy động lòng người.
– Vị tiền bối này, ngươi quay về yêu hồ tộc hay tiếp tục ở lại chỗ này?
Thu hồi u minh kiếm, nhiếp vân chậm rãi đứng lên, vừa rồi hắn đã trị liệu xong thương thế, đi tới trước mặt diệp kiếm tinh giúp hắn chữa thương cùng đưa đan dược cho hắn.
Diệp kiếm tinh là thiên kiều cảnh sơ kỳ, thực lực xem như mạnh hơn mình, trị liệu đan điền cũng không thể trị hết vết thương, nhưng hắn chỉ là bị ngoại thương nên không khó khăn bao nhiêu, rất nhanh đã khôi phục năng lực hành động, nuốt đan dược, mặc dù chưa khỏe hẳn nhưng đã không còn gì đáng ngại.
Trị xong cho diệp kiếm tinh, nhiếp vân nhìn lan di hỏi.
Mặc dù hắn không có hảo cảm gì với yêu tộc, nhưng dù sao tạ trương huệ tử cũng không oán trách lan di, xem như mình tôn trọng nàng, cũng không cần diệt sạch làm gì.
Đương nhiên, cũng không cần chữa thương cho bọn họ.
Họ sống hay chết không quan hệ gì với hắn.
– Các ngươi đi thôi, không cần xen vào ta…
Lan di thở dài, vẻ mặt mất mát, tựa hồ còn chưa phục hồi lại tinh thần sau cái chết của tạ trương huệ tử.
– Đi thôi!
Nhiếp vân quay đầu liếc mắt nhìn diệp kiếm tinh, ôm lấy thi thể tạ trương huệ tử, bay trở lại con đường ban đầu đã tới.