Tiêu Bố Y đã sớm chờ thời khắc này, ngay khi nỗ cơ bắn hết đợt thứ nhất, đã không chút do dự hiệu lệnh thiết kỵ Tây Lương từ hai cánh cấp công.
Tên thệp tuy nhiều, lại không thể đều giết hết địch thủ. chính thức đánh bại quân Hà Bắc, còn phải dựa vào dũng sĩ Tây Lương.
Thiết kỵ Tây Lương cũng không phải là thiết giáp kỵ binh, vừa rồi đã chậm rãi ép tới, một khắc trông thấy tên thệp bay ra, đã hoi đừng lại, đã bỗng nhiên gia tốc. đánh tới trước mặt quân Hà Bắc.
Quân Hà Bắc bờ đông Tứ Thủy, mắt đã mờ muốn nứt ra, trước mắt xem ra thiết kỵ như rồng giống như hổ, thôn phệ quân sĩ Hà Bắc còn sót lại.
Binh tướng huynh đệ Hà Bắc, chỉ có thể dưới thiết kỵ mà kêu cứu thảm thiết, nhung bọn họ, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn.
La Sĩ Tín hai nắm đấm nắm chặt, sắc mặt tái nhợt. Đậu Kiến Đức lại nhớ lại lời cùa Dương Thiện Hội, mặt đò rực lên.
Lúc này Tây Lương thiết kỵ đã đạp phá lòng can đảm cùa địch, san bằng bờ đông, một tiếng trống hăng hái vọt tới bờ tây Tứ Thủy, một trận chiến này. quàn T ây Lương sĩ khí tăng vọt chưa từng có, quân Hà Bắc chẳng những mất đi là huynh đệ. ngựa, sĩ khí mà còn hùng tâm tráng chí!
La Sĩ Tín cũng không quên lệnh cho quân Hà Bắc xếp thành hàng ngắm bắn, hắn muốn ăn miếng trả miếng dùng máu trả máu, thiết kỵ Tây Lương mặc đù dũng, nhung hắn còn có năng lực, đem bọn họ đánh chết ở trong Tứ Thủy.
Hắn cho dù không có nò cơ, nhung hắn đối phó kỵ binh, cũng rất có nắm chắc.
Thiết kỵ Tây Lương cũng không có tiến công, mà là như rồng hóa gió. tán sang hai cánh. Không đến một lát sau, bộ binh Tây Lương đã đánh tới. chinh tề nhất tri khí thế bức người.
Những thước đất từ sáng sớm đến buổi trua đánh được, đã để cho quản Tây Lương trong thòi gian ngắn toàn bộ thu phục, quân Tây Lương mũi nhọn đã bắt đằu lộ ra.
Từng hàng, từng đội bộ binh Tây Lương lập tức ngưng tụ, sau đó Tiêu Bố Y cũng không hề chờ đợi, ra lệnh một tiếng.
Công!
Khi quân Hà Bắc khí thế đang lên, Tiêu Bố Y sẽ không công, hắn sẽ không để cho Tây Lương quân sĩ không công chịu chết. Nhưng lúc này đây, quân Hà Bắc đã bị đả kích trí mạng, sĩ khí xuống thấp, Tiêu Bố Y làm sao chịu buông tha cơ hội ngàn năm một thuở này?
Thiết quân Tây Lương lập phương trận mà đi, bước vào Tứ Thủy, tung tóe ra bọt nước, trên mặt tràn đầy vẻ trầm ngưng, kiên định xông về phía quân Hà Bắc.
Cho dù đang ờ trong sông, bọn họ thoạt nhìn tuy hơi chậm, nhưng trận hình cũng không tán loạn.
Thulnbài thù hộ vệ, cung tiễn thủ mờ đường, nỗ cơ thù sớm đã đi theo, đã lẻn đợt tên thép thứ hai. Nhưng binh sĩ cầm nỏ cơ, cũng không vội phát động nò cơ. mà là giống như soi đói hoang dã, lẳng lặng chờ cấp cho quân Hà Bắc một kích đau nhất.
Trường thương tay, đao phù thủ, phân bố khắp nơi, dứt khóát kiên quyết công qua, mạo hiểm dưới mưa tên, như quân Hà Bắc, cũng hung hãn không sợ chết. truyện được lấy tại TruyenFull.vn
Quân Hà Bắc nhìn thấy khí thế thế công của địch thủ. cảm giác được sự khủng bố. Bọn họ có lẽ có thể đánh chết thuẫn bài thủ phía trước, bắn chết cung tiễn thù. đao phủ thù đằng sau. nhưng bọn họ có thể kháng lại đả kích trí mạng của nò cơ thù hay không?
Một màn vừa rồi kia, tạo nên trong lòng quân Hà Bắc tạo thành bóng đen. thật lâu không thể tan đi.
Quân Hà Bắc tầiết huyểt còn đó, kiên cường còn đó. nhưng cho đù bọn họ có thể trụ được dưới thế công như nước thùy triầi của nỏ cơ thủ, cung tiễn thủ, thì có thể trụ được dưới thiết kỵ Tây Lương hay không?
Mà thiết giáp kỵ binh nổi tiếng thiên hạ, vẫn chưa có xuát hiện!
Nhưng mọi thứ cũng không bằng bụi màu vàng cuồn cuộn ở xa xa, làm cho người ta khủng bố. Người nào cũng biết, nơi đó lại có đại quân tiến tới.
Quân Tây Lương lưng đưa Hổ Lao. đó là căn bản của bọn họ. binh lực cuồn cuộn không dứt chuyển vận tới, cho tới bây giờ, quân Tây Lương lại xuất viện quân, khí thế hung hãn khó có thể địch nổi.
Bọt nước kích động, hơi nước thê lương, tung bay đầy trời, trong lòng tất cả mọi người quân Hà Bắc đều nhịn không được rung động lắc lư.
Núi xa nhấp nhô, vô cùng vô tận, đều tịch mịch. Mặt trời nhô lên cao, coi thường thảm thiết ờ Tứ Thủy. Giờ phút này, quân Tây Lương đã đánh sang bờ đông Tứ Thủy!
***
Không sơn vắng vè, mây trắng đạp dờn, sơn phong tuấn tú, cao ngất hiểm trờ.
Một người con gái cô tịch như không sơn, nhìn sang Hoa Sơn xa xa
Ngọn núi cao ngất, xuyên thẳng đám mây, làm cho người ta phân không rò là núi là mây, ngẩng đầu nhìn lại, làm cho người ta hoa mắt.
Cô gái trên mặt tràn đầy cô đơn, ho khẽ. Một người lặng lẽ đi tới sau lung cô gái, thi lễ nói: “Tiểu thư. có tin tức đưa tới. sáng sớm nay, Tiêu Bố Y đã cùng Đậu Kiến Đức đại chiến Tứ Thủy, đến hiện tại… thắng bại không rõ. Có lẽ đã sáng tò… nhung tin tức buổi trưa, phải buổi chiều mới có thể đưa đến”.
Các nàng hiển nhiên cũng không biết Tiêu Bố Y đại sát khí noi tay. nhung ở bèn cạnh Hoa Sơn xa xa, lại có thể hiểu rò động tũứi Tứ Thủy, nhiều ít cũng làm cho người ta giật mình.
Lý Uyên đùng phương phép liên tiệp đổi kỵ sĩ đề có thể đem tin tức một đèm đưa tới, nhưng tin tức của các nàng, thoạt nhìn chỉ cần nửa ngàý là được.
Người có thể vận chuyển tin tức tương đương với Tiêu Bố Y, dưới đời này, cũng chỉ có Bùi Minh Thúy là có thể so đo. Nhưng mà tốc độ có lẽ tương đương, nhung nếu giảng phạm vi tin tức phân bố, Bùi Minh Thúy đã không bì kịp Tiêu Bố Y.
Nhưng Bùi Minh Thúy, cũng không muốn chú ý quá nhiều tin tức.
Trước mắt. người có thể làm cho nàng còn có chút quan tâm, một là Lý Huyền Bá mờ ảo nhưmây, một người khác chính là Tiêu Bố Y thiết huyết lành khốc.
Bùi Minh Thúy khi xoay người lại, dung nhan hao gầy tiều tụy. khẽ ho hai tiếng mới nói: “Ta so vói trước kia, tốt hơn nhiều”.
Ành từ nói: “Thái y nói tiểu thư không được phí sức nữa. an tàm tĩnh dường, nhung muốn phục hồi..
Bùi Minh Thúy cô tịch cười cười, “Ta hiện tại, xác thực không cần quá phí sức”.
Nàng nhìn sang Hoa Sơn hiểm trờ xưng hùng, thẳng đứng sừng sững, như có điều suy nghĩ nói: “Hoa Sơn hiểm ác, người thường khó lên. Nhưng cảnh tượng tú lệ. đa phẳn tại núi cao hiểm trờ, ta một mực ngưỡng mộ đã lâu, nếu có thể sinh thời, đích thân du ngoạn sơn thủy, cũng không uổng cuộc đời này”.
Ảnh tử rơi lệ nói: “Tiểu thư, người nhất định có thể hoàn thành tâm nguyện”.
“Phải không?” Bùi Minh Thúy lạnh nhạt nói: “Ảnh từ, nếu ta không có cơ hội, chờ ta sau khi chết, cho người đem ta hòa táng, sau đó tìm một chỗ thanh u tại Hoa Sơn, ta đã cảm thấy mỹ màn rồi”.
Ảnh từ cuống quít nói: “Tiểu thư, sẽ không đâu. người sẽ không chết!”
“Người ai mà không chết? Thật ra ta… sớm đã đáng chết” Bùi Minh Thúy buồn bã nói: “Ta còn chưa chết, đơn giản là muốn gặp hắn một lần, hòi hắn một câu. Đến hiện tại, ta thặt ra cũng không hận hắn, hận có làm được cái gì?”
Nàng lúc này trong giọng nói cũng không có oán hận, chỉ có u buồn.