Tuy rằng cường giả Thăng Hoa, Sáng Thế Cảnh sẽ không bởi vậy thực sự ngã xuống, nhưng tổn thất một pháp tướng hay một thần tướng cũng là tổn thất rất thảm trọng.
“Bùng!” Đúng lúc này, lần nữa vang lên tiếng nổ như sấm kia, mặt đất chấn động dữ dội, vô số cát đá rung chuyển, dường như mặt nước sôi trào.
Dường như đập vào trong đầu óc mọi người, chấn cho mọi người đều sắc mặt khó coi.
Động đất lại tới nữa sao? Lại kinh động cấm chế ư?
“Ầm!” Ngay sau đó lại vang lên tiếng nổ, giống y như trước, chỉ là lần này khoảng cách ngắn hơn một chút. Sau khi nghe tiếng nổ nặng nề như thế, mọi người đều suy đoán có phải hay không sẽ giống như trước, rất nhanh xuất hiện lần nổ thứ ba.
“Ầm!” Quả nhiên, ngay sau đó lại là một tiếng nổ vang truyền khắp, chấn động mặt đất rung lên, tiếp sau đó lại liên tục không ngừng xuất hiện bốn lần nổ, lúc này mới khôi phục yên tĩnh.
Trước là nổ ba lần, hiện tại là 7 lần nổ vang!
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Chu Hằng quét ánh mắt nhìn lướt qua, không khỏi ngẩng cao đầu lên.
Trên bầu trời, tám sợi xiềng xích kia đang tản ra u quang nhàn nhạt, từng cái trận văn cũng sáng lên, giống như tám con cự long cùng phát sáng.
Trước đó Băng Tâm Trúc cũng từng làm cho tám sợi xiềng xích nổi lên phản ứng, đó là vì lực lượng của nàng rất cường đại, ở tầng thứ Nhật Diệu Cảnh này dẫn động dao động của cấm chế. Mà lần này thì sao? Lần này phản ứng còn mạnh hơn xa trước đó!
Ít nhất Băng Tâm Trúc cũng không có dẫn tới mặt đất chấn động!
Những sợi xiềng xích này phóng ra hào quang còn đang tiếp tục rực sáng, từ lúc mới bắt đầu là u quang trở nên rực rỡ lên, rất nhanh liền dẫn tới chú ý của những người khác.
– Các ngươi xem kìa!
– Như thế nào xiềng xích lại phát sáng!
– Có quan hệ với tiếng nổ kỳ lạ vừa rồi hay sao?
Mọi người nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên, đây chính là cấm chế của một vị cường giả Sáng Thế Đế bày ra, còn là chỗ vị cường giả này ngủ yên, sao có thể cho phép người dễ dàng đi vào quấy rầy chứ?
Pháp phải truyền, nhưng tuyệt đối sẽ không truyền tùy tiện!
“Ầm!” Đúng lúc này, lại thêm một tiếng nổ vang trầm trọng chấn động, mặt đất rung chuyển. “Keng keng…”, tám sợi xiềng xích cùng một lúc lay động, phát ra tiếng vang giòn tan, lại chấn cho vô số người đều khí huyết sôi trào, vô cùng khó chịu.
“Ầm!” Lại vang tiếp một tiếng nổ, “ầm”, tiếp theo một tiếng, “ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm…”, lần này tiếng nổ vang không dứt, giống như tiếng tim đập, trực tiếp vang lên 13 tiếng nổ sau đó mới lắng xuống.
Nhưng lúc này, yên tĩnh cũng không kéo dài bao lâu, vẻn vẹn chỉ chưa tới ba phút, lại lần nữa nổ vang, lần này vô cùng mãnh liệt.
“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm…” như tiếng sấm, giống như tiếng trống trận, kéo dài suốt 21 lần.
“Keng keng keng…” Tám sợi xiềng xích lay động biên độ lớn hơn nữa, mỗi một trận văn đều sáng ngời như những viên mặt trời nhỏ, dường như có thể làm mù mắt người nào nhìn vào.
– Đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?
– Chẳng lẽ là chúng ta đã quấy rầy nơi an nghỉ của cường giả thượng cổ, nên muốn giết sạch chúng ta?
Mọi người đều vô cùng kinh hãi, bình thường nói đến di tích cổ mọi người đều cảm thấy đó là cơ duyên trời ban, vắt óc tìm mưu nghĩ kế phải làm thế nào nhận được ưu đãi từ trong đó, cũng không nghĩ tới những người an nghỉ đó có nguyện ý đến chết còn bị quấy rầy không ngủ yên hay không?
Nhưng thời gian là vũ khí lợi hại nhất. Bất kỳ cường giả nào trải qua trong năm tháng đều sẽ hóa thành mục nát, bởi vậy mặc cho ngươi khi còn sống là tồn tại cường đại đến mức nào, sau khi chết cũng khó thoát khỏi kết cục bị người đào mộ.
Cấm chế có thể trường tồn, nhưng ý thức của võ giả lại sẽ mai một. Nếu nói cấm chế là dùng để bảo hộ di cốt Vũ Văn Kiếm, như vậy vốn không cho phép bọn họ đi vào, hoặc là trước tiên sẽ hủy diệt bọn họ, đâu có đợi đến bây giờ?
Cho nên, trừ phi Vũ Văn Kiếm còn có lưu giữ lại ý thức, nếu không tuyệt đối không thể ảnh hưởng tới phát sinh biến đổi cấm chế!
Nhưng ít nhất đã trôi qua 300 vạn năm, ý thức dạng gì có thể giữ lại lâu như vậy?
Vẻn vẹn chỉ 2 phút sau, lại vang lên tiếng nổ: “Ầm ầm ầm ầm ầm…”, lần này liên tục 36 tiếng!
Mọi người đều lặng ngắt như tờ, ai cũng có thể đoán được sắp có đại sự phát sinh!
Chưa tới một phút, tiếng nổ lại vang lên, liên tục 72 tiếng, sau đó ngưng chừng nửa phút, lại là 108 tiếng nổ liên tục.
“Ầm! Ầm! Ầm…”
Đến lúc này, tiếng nổ không dứt bên tai, tốc độ càng ngày càng nhanh!
“Ầm! Ầm! Ầm…” Vô số người đều phun trào máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Trên bầu trời, tiếng sợi xiềng xích lay động “keng keng…” hỗn loạn, động đất không ngừng, dường như có vật gì đáng sợ sắp chui ra từ dưới lòng đất.
“Choang!” Trên một sợi xiềng xích trận văn sáng đến cực hạn, sau đó chợt vỡ nát, hóa thành vô số mảnh vỡ từ trên bầu trời rớt xuống.
Nếu đổi lại là thời gian khác, người phía dưới thấy một màn như vậy khẳng định là vô cùng cao hứng: những thừ này đều là trân liệu cấp bậc Sáng Thế Cảnh đấy! Tùy tiện nhặt lấy một mảnh mang ra ngoài đều là vô giá!
Nhưng bây giờ lại không ai có tâm tình như vậy!
Ngay cả trân liệu cấp bậc Sáng Thế Cảnh đều phải vỡ nát, đây là lực lượng đáng sợ dường nào?
“Choang!” Sợi xiềng xích thứ hai cũng đột nhiên vỡ vụn, hóa thành vô số điểm sáng rơi xuống, trận văn rất nhanh liền ảm đạm không ánh sáng.
“Choang! Choang! Choang…” Sợi thứ ba, sợi thứ tư, sợi thứ năm… từng sợi xiềng xích đứt đoạn, khắp nơi đều là kim loại rơi xuống phát ra tiếng vang giòn tan, giống như những hạt châu nhỏ rơi xuống mâm ngọc, tạo thành một vận luật kỳ diệu.
Tám sợi xiềng xích toàn bộ vỡ nát, xa xa, vốn những mảnh vỡ Bảo khí đang tản ra hào quang kia đột nhiên giống như nổi điên bay vụt tới, nhưng còn chưa đến gần quan tài liền ầm ầm bị chấn vỡ… mọi người nhìn thấy đều đau lòng không thôi.
“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm…” Trong không khí phát ra tiếng nổ khó hiểu, dường như có vật gì đó đang bể nát.
– Cấm chế… cấm chế biến mất rồi!.
– Không sai! Ta có thể sử dụng lực lượng của Nhật Diệu Đế rồi!
– Chẳng lẽ, dị động vừa rồi chính là sinh mệnh của cấm chế đi tới cuối, là một lần hồi quang phản chiếu hay sao?
Từng đạo khí tức mạnh mẽ lưu chuyển, từ khi đi vào nơi này, áp chế cảnh giới luôn luôn đặt ở trên đầu bọn họ bỗng nhiên biến mất, mọi người đều khôi phục thực lực vốn có!
Ngay lúc này, một khí thế cực kỳ khủng bố đến không cách nào hình dung, phát ra từ trong quan tài bị tám sợi xiềng xích cột lại kia!
“Kẹt” một tiếng, miệng quan tài nứt ra một khe hở, rồi bỗng nhiên thò ra một bàn tay!
– – – – – oOo- – – – –