– Không!
Chu Lộ khàn giọng kêu to, nhưng mà hết thảy đều đã chậm. Kim quang lấp lóe, Đái Hoa Bân biến mất.
– Đái Hoa Bân nhận thua, Chu Lộ thông quan.
– Chờ một chút, ta không cần thông quan, ta phải bồi hắn đi quá mức mạo hiểm. Để cho ta đi, để cho ta đi…
Chu Lộ kêu to, nghẹn ngào khóc không thành tiếng. Ngay khi Đái Hoa Bân lựa chọn nhận thua, lựa chọn không để ý bản thân sinh mệnh đi quá mức mạo hiểm, mọi oán niệm trong nội tâm nàng lập tức đều biến mất.
– Ngươi xác định muốn lựa chọn quá mức mạo hiểm? Nếu như ngươi và Đái Hoa Bân đồng thời tiến hành quá mức mạo hiểm, độ khó sẽ được gia tăng!
– Ta lựa chọn quá mức mạo hiểm, cho dù chết, ta cũng phải cùng hắn chết cùng một chỗ.
– Tốt, thành toàn ngươi, Chu Lộ tiến hành quá mức mạo hiểm.
Kim quang lóe lên, Chu Lộ cũng đã biến mất.
Yên tĩnh, luân bàn đột nhiên lâm vào hoàn toàn yên tĩnh. Tồn tại thần bí giống như biến mất, mãi không có lên tiếng.
Mọi người đều thấy rõ hết thảy chuyện vừa xảy ra, Hoắc Vũ Hạo lại càng thêm rõ ràng. Mặc dù hắn không biết trước đó chuyện gì đã phát sinh giữa Đái Hoa Bân và Chu Lộ. Nhưng mà, khi hắn nhìn thấy Đái Hoa Bân dứt khoát lựa chọn quá mức mạo hiểm làm đại giá đổi lấy Chu Lộ bình an. Tâm của hắn rung động thật mạnh.
Trong lòng hắn, Đái Hoa Bân vẫn luôn là địch nhân, là cừu nhân. Hắn là hung thủ đã hại chết mụ mụ. Nhưng mà, khi hắn tận mắt thấy tấm chân tình của Đái Hoa Bân. Hoắc Vũ Hạo trong lòng kỳ thật càng thêm thống khổ.
Nếu như Đái Hoa Bân chỉ là một gia hỏa có tâm tính tàn nhẫn, thì Hoắc Vũ Hạo cũng có thể không hề cố kỵ báo thù trong tương lai. Nhưng hắn càng ngày càng phát hiện, khi bản thân ở chung với đồng bạn, được tình yêu của Đông Nhi xoa dịu, cùng với cảm nhận được thế sự biến hóa, khiến cho nội tâm cừu hận của hắn đã dần dần giảm bớt rất nhiều.
Không! Thù nhất định phải báo. Là hắn, là hắn và mẹ của hắn. Nếu như không phải bọn hắn hãm hại, mụ mụ làm sao lại chết?
Nỗi đau yếu ớt nhất trong nội tâm bị chạm đến, trong lòng lập tức sôi lên, song quyền không tự chủ nắm chặt. Nhưng mà, đồng dạng dâng lên theo tâm tính kiên định báo thù của hắn, còn có biểu hiện vừa rồi của Đái Hoa Bân.
Kim quang rốt cục lại xuất hiện, lần này hiện ra trên thân mình Vương Thu Nhi, luân bàn xoay tròn, tâm tình kích động của Hoắc Vũ Hạo cũng lập tức bị kim quang hấp dẫn. Hắn mơ hồ cảm giác được, bất luận Vương Thu Nhi rút trúng cái gì, chỉ sợ cũng sẽ có quan hệ với hắn.
Kim quang dừng lại, dưới chân Vương Thu Nhi hiện ra ký hiệu đã từng xuất hiện trước mặt Giang Nam Nam, ký hiệu ba nắm đấm.
– Đánh bại hai đối thủ. Chiến thắng, qua ải. Thất bại, tiến vào quá mức mạo hiểm. Đối thủ chiến thắng được giảm độ khó mạo hiểm. Đối thủ thất bại, tiếp tục luân bàn, gia tăng độ khó mạo hiểm.
Hai tia kim quang đồng dạng lập tức rơi vào thân mình Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi. Ánh sáng lóe lên, Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông Nhi, Vương Thu Nhi, ba người đã gặp lại trên sàn đấu.
Ba người đối mặt, mỗi người đều không tự chủ hiện lên cảm giác kỳ dị.
Ánh mắt của Vương Thu Nhi sáng rực nhìn vào Hoắc Vũ Hạo:
– Tới đi, hai người các ngươi cùng tiến lên. Không cho phép nhận thua, nhận thua xem như miệt thị ta. Ta chờ ngày này đã rất lâu. Chúng ta đã không thể giải quyết trong đại tái, liền để chúng ta ở chỗ này giải quyết đi.
Hoắc Vũ Hạo thở dài một tiếng:
– Thu Nhi, ngươi sao phải khổ vậy chứ?
Vương Thu Nhi chỉ trả lời:
– Ta nhất định sẽ đánh bại ngươi
Nhìn vào ánh mắt cố chấp của nàng, Hoắc Vũ Hạo phảng phất như thấy được phần cừu hận chấp nhất trong nội tâm của bản thân. Trong lòng không khỏi mềm nhũn.
– Tốt, ngươi đã muốn đánh với ta một trận, vậy thì tới đi. Nhưng vì công bằng, cũng vì vinh quang của ta, không cần Đông Nhi tham gia. Là ngươi đấu với ta, như thế nào?
Nhìn vào hồn đạo khí hình người của Hoắc Vũ Hạo, Vương Thu Nhi lạnh lùng nói:
– Ngươi tự tin vậy sao?
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, lên tiếng:
– Ngươi quên Ngôn Phong như thế nào chết trong tay ta sao? Đông Nhi.
Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía Vương Đông Nhi.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Vương Đông Nhi mỉm cười, hướng hắn nhẹ gật đầu. Mặc dù nàng không biết Hoắc Vũ Hạo tại sao phải làm như thế, nhưng lúc này, nàng nhất định phải ủng hộ nam nhân của mình. Nàng cũng có thể cảm nhận được phần chấp niệm trong lòng Vương Thu Nhi, mà chấp niệm này từ đâu mà đến? Còn không phải đến từ phần tình cảm trong lòng sao?
Bất luận thắng hay thua, liền để nàng phát tiết một chút đi. Ít nhất, bất luận như thế nào nàng đều sẽ không chân chính tổn thương đến Vũ Hạo. Đối với điểm này, Vương Đông Nhi rất tin tưởng Vương Thu Nhi. Nàng quay người lui lại, đi tới một bên quan chiến.
Vương Thu Nhi nhìn vào Hoắc Vũ Hạo, ánh sáng trong mắt dần dần trở nên rét lạnh, thản nhiên nói:
– Không nghĩ tới lại ở dưới tình huống như vậy đối chiến cùng ngươi. Ta sẽ dốc toàn lực ứng phó, tuyệt đối không lưu tình. Ngươi biết tính cách của ta, lời nói ra sẽ không thay đổi. Ta hi vọng ngươi có thể đồng dạng toàn lực ứng phó, thể hiện sự tôn trọng với ta.
Ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo cũng dần trở nên ngưng trọng hơn, hướng nàng nhẹ gật đầu. Hồn đạo khí hình người theo đó đóng lại, đem hắn hoàn toàn bảo hộ trong đó.
Cho dù có sự trợ giúp của hồn đạo khí hình người, không ai cảm thấy Hoắc Vũ Hạo chiếm tiện nghi gì. Hắn đi lại không được, hai chân không thể sử dụng, khẳng định không thể linh hoạt như xưa.