Về phần Ma Đế, bản thân là Cự Ma tộc, về mặt linh hồn nguyên bản không am hiểu ra sao, cho nên không lựa chọn kỹ năng phụ trợ cũng là hợp lẽ.
Xem ra đúng như lời Ma Quang nói, tu tậploại kỹ năng phụ trợ cũng không phải lãng phí thời gian, mà là mài đao bén không sợ đốn củi chậm. Lâm Minh hiện giờ kế thừa mảnh vỡ linh hồn vô chủ của cường giả Thần Vực, lại tu những kỹ năng phụ trợ có thể nói là làm ít công to, cơ duyên như thế nếu đều không lợi dụng thật sự lãng phí.
Lâm Minh nghĩ đến đây liền đã hạ quyết tâm, lần này sau khi chấm dứt phân tranh Nam Hải hắn liền chuyên môn rút ra thời gian đế tinh nghiên Minh Văn thuật và Luyện Dược thuật. Trải đường để mở bảy môn phía sau của Bát Môn Độn Giáp trong tương lai của mình.
Đem toàn bộ trí nhớ phong phú liên quan Minh Văn thuật và Luyện Dược thuật phong ấn lại, Lâm Minh bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu trí nhớ khác của vị Luyện Dược sư Thần Vực này.
Lượng tin tức ẩn chứa trong mảnh nhỏ linh hồn này thật sự quá phong phú, trừ Minh Văn thuật và Luyện Dược thuật ra còn có lượng lớn trí nhớ về công pháp.
Trong đó liền có công pháp chủ tu của Luyện Dược sư Thần Vực – Hỏa Thần quyết.
Lâm Minh đem Hỏa Thần quyết xem một mạch đến cuối, cuối cùng cho ra kết luận là, Hỏa Thần quyết đầy đủ so với Chu Tước Cấm Thần lục tám tầng đầu càng thêm cường đại, nhưng là nếu như so sánh với Chu Tước Cấm Thần lục đầy đủ thì kém cỏi hơn không ít.
Hai bộ công pháp đều thuộc Hỏa hệ, thoạt nhìn là chồng chéo, tuy nhiên Lâm Minh lại rất mừng rỡ nhìn thấy loại tình huống này. Điều này sẽ mang đến gợi ý cho hắn, làm cho hắn ngày sau tu luyện đem hai loại công pháp này dung hội quán thông, sáng tạo ra chiêu thức mạnh hơn.
Hơn nữa thành tựu của vị Luyện Dược sư Thần Vực này ở Hỏa chi ý cảnh có thể nói là đăng phong tạo cực, khiến Lâm Minh nhìn mà than thở. Loại đồ vật ý cảnh này chỉ có thể ý hiểu mà không thể truyền bằng lời, tuy nhiên Lâm Minh là trực tiếp kế thừa trí nhớ. Tuy rằng cũng như trước không thể làm Lâm Minh đối với lý giải Hỏa chi ý cảnh lập tức đạt tới trình độ rất cao nhưng lại có thể làm cho hắn dễ dàng tìm được phương pháp trong tu luyện này sau.
***
Khi Lâm Minh tiến vào đại trận thủ hộ Thần Hoàng bí cảnh bắt đầu sửa sang lại trí nhớ trong mảnh nhỏ linh hồn, tin tức Lâm Minh trở về Nam Thiên Vực lại lặng yên lan tràn ra…
Võ giả ma đạo ở Thần Hoàng đảo quá nhiều, thế nào cũng có một số cá lọt lưới. Bọn họ chạy ra ngoài tự nhiên sẽ đem tin tức của Lâm Minh truyền ra. Mà hết thảy cũng là tiến hành dưới sự đồng ý ngầm của Lâm Minh. Hắn cần dùng phương thức này để thông báo cho Mục Thiên Vũ: Ta, Lâm Minh đã trở lại!
Đầu tiên nhận được tin tức chính là tổng bộ Nam Hải Ma Vực.
Lúc này, Huyễn Vô Cực đang bế tử quan đột phá Mệnh Vẫn tầng bốn.
Võ giả nhân loại sau khi đạt tới cảnh giới Mệnh Vẫn, mỗi một lần đột phá cảnh giới đều là bế tử quan. Hoặc là thành công hoặc là mất mạng, không có con đường thứ hai để chọn.
Thời điểm này Huyễn Vô Cực toàn bộ thân thể Toàn Đan trọng tổ, tuyệt đối không thể bị quấy rầy, cho nên dù là tin tức trọng yếu như vậy cũng không thể thông tri cho hắn.
Người chủ sự của Nam Hải Ma Vực lúc này là Huyễn Vũ Thiếp.
Chiến tranh Nam Hải, thời gian Huyễn Vũ Thiếp xuất hiện trong tầm nhìn công chúng nhiều hơn Huyễn Vô Cực rất nhiều, rất nhiều lần chiến tranh quy mô lớn đã không cần Huyễn Vô Cực ra tay. Có Huyễn Vũ Thiếp dẫn đội là đã đủ rồi.
Hai năm rưỡi này, thực lực và bề ngoài gợi cảm xinh đẹp của Huyễn Vũ Thiếp nổi tiếng như nhau. Khiến rất nhiều cường giả Nam Hải thèm nhỏ dãi đồng thời lại e ngại đến tận đáy lòng.
Lúc này, ở trung ương Nam Hải Ma Vực, trong ma điện. Huyễn Vũ Thiếp mặc một bộ lễ phục màu đen đẹp đẽ quý giá, cổ áo cứng được khảm tinh thạch đặc thù để rất trễ, lộ ra hơn nửa bộ ngực đầy đặn và khe ngực sâu hoắm. Làn váy xẻ một mạch đến gốc đùi, đùi tròn trắng như ẩn như hiện, bờ mông hoàn mỹ căng tròn, khiến người miên man vô hạn.
Ở trên người Huyễn Vũ Thiếp thật sự không tìm được một chút dấu vết của năm tháng, có chỉ là gợi cảm và đẫy đà của thiếu phụ hai mươi bảy, hai mươi tám mới có.
Nhưng mà, đối mặt Huyễn Vũ Thiếp như vậy, các trưởng lão Nam Hải Ma Vực lại không có mảy may ý tứ bất kính. Bọn họ đều ngồi quy củ, ánh mắt ngẫu nhiên xẹt qua Huyễn Vũ Thiếp cũng kính cẩn dị thường.
Đây là uy nghiêm mà Huyễn Vũ Thiếp mấy năm nay dựa vào thực lực tích lũy lại, cho dù là Nam Hải Ma Vực tình thế phức tạp, các phái thực lực san sát nhưng cũng không có người nào dám mạo phạm.
– Về chuyện Lâm Minh, các ngươi đều nghe nói rồi chứ!
Huyễn Vũ Thiếp bình tĩnh nói.
Huyễn Vũ Thiếp vừa nói ra lời này, trưởng lão có mặt đều nghị luận. Bọn họ lúc trước đã thông qua các loại con đường nhận được tin tức, cũng mơ hồ đoán được Huyễn Vũ Thiếp vào lúc này mở hội nghị trưởng lão hơn phân nửa là vì thảo luận chuyện liên quan Lâm Minh.
Một trưởng lão Mệnh Vẫn tầng một đứng dậy nói:
– Lão phu năm đó liền cảm thấy không thích hợp, cái chết của tiểu tử này điểm nghi ngờ tầng tầng, hiện tại xem ra quả nhiên như thế. Trên người hắn tuyệt đối có vấn đề, Phạm Thiên Long Căn và Càn Khôn Dung Nhật lô năm đó rất có thể rơi vào trong tay tiểu tử này!
Thanh âm của trưởng lão Mệnh Vẫn này mang ý ghen tị nồng đậm, bất cứ người nào nghĩ tới nhiều tài nguyên như vậy r trên người một tiểu tử hôi sữa may mắn đều sẽ cảm thấy không thoải mái.
Huyễn Vũ Thiếp trong lòng khinh thường khẽ hừ một tiếng, đối với loại ngôn luận sau khi chuyện đã rồi này nàng thật sự không có hứng thú gì để ý tới. Năm đó liền cảm thấy không thích hợp, vậy năm đó ngươi làm gì?
Huyễn Vũ Thiếp nói:
– Theo tình báo, Lâm Minh ra tay đánh chết trưởng lão Hồng Khế, phỏng đoán thực lực là Mệnh Vẫn tầng một đỉnh phong. Điều này hoàn toàn lật đổ nhận biết của chúng ta đối với Lâm Minh lúc trước. Không hề nghi ngờ, trên người Lâm Minh có bí mật trọng đại, chỉ sợ không chỉ Phạm Thiên Long Căn và Càn Khôn Dung Nhật lô. Sự tình quan hệ trọng đại, nhưng hiện giờ trưởng lão Huyễn Vô Cực bế quan đánh vào Mệnh Vẫn tầng bốn, không thể chủ trì đại cục. Bản cung đã quyết định, xuất động thánh thú Cự Côn, cũng tự mình nắm giữ ấn soái, đi tới Thần Hoàng đảo bắt sống Lâm Minh. Các vị trưởng lão, ai nguyện ý cùng đi?
Huyễn Vũ Thiếp vừa nói ra, trưởng lão có mặt đều ngây cả người. Xuất động Cự Côn đồng thời tự mình nắm giữ ấn soái, còn muốn mời trưởng lão khác cùng đi?
Đây có phải là quá hưng sư động chúng rồi hay không!???