– Anh nói xem, tại sao chị em lại chẳng bao giờ gặp phải những chuyện như thế này chứ?
Thái Ngưng ngồi ở ghế phụ phía trước cũng bất lực, nhẹ nhàng lắc đầu, không nói thêm gì.
Dương Thần âu yếm véo nhẹ vào má Thái Nghiên, nói:
– Một người con gái luôn sống bằng tấm lòng chân thật của mình, dù thế nào cũng là một người con gái đẹp làm rung động lòng người. Nếu như đem so sánh với rất nhiều những cô gái khác luôn sống bằng lí trí, thì Nghiên Nghiên của chúng ta làm sao lại có thể gọi là ngốc được.
Thái Nghiên chớp chớp mắt, đột nhiên ôm siết cổ Dương Thần, vui vẻ cười nói:
– Dương Thần! Em biết anh luôn là người tốt nhất mà.
– Khụ khụ…!
Dương Thần nhăn nhó nói:
– Tốt thì tốt, em cũng không nên bóp cổ anh chứ, anh đang lái xe mà.
Thái Nghiên cười hì hì nói:
– Hì hì! Với một người hiểu chuyện như anh, hôm nay em quyết định sẽ không ngủ với chị nữa, em sẽ chuẩn bị cho anh một món quà.
Dương Thần vừa nghe đã phấn khởi trong lòng, Thái Nghiên không nói, bản thân hắn cũng quên mất đêm qua phải cô đơn một mình, vội hỏi:
– Quà gì vậy? Tiết lộ đi!
– Hứ! Buổi tối anh tự xem sẽ biết.
Dương Thần mắt hấp háy, nhìn về phía Thái Ngưng, cười đen tối:
– Ngưng Nhi, hay là…em cũng cùng đến?
Thái Ngưng sớm đã đoán được mọi chuyện, không nói thêm lời nào, tự mở nhạc trong xe to hết cỡ, sau đó nói:
– Tôi nghe nhạc.
Thái Nghiên cười khanh khách nói:
– Chị cũng biết ngại kìa. Anh yêu! Anh xem, chị đỏ mặt rồi kìa!
Trong ánh sáng mờ mờ, Thái Ngưng càng cảm thấy xấu hổ hơn, rốt cục không kìm nổi quay ra sau lườm Thái Nghiên một cái, đưa tay ấn mặt Thái Nghiên về chỗ cũ.
Đến nhà họ Thái, vợ chồng Thái Vân Thành đang ở phòng khách, nhìn thấy Dương Thần đưa hai cô con gái về nhà, không đợi Thái Vân Thành nói gì, Khương San đã vui vẻ đứng dậy trước, nhiệt tình hỏi thăm:
– Dương Thần về rồi à? Đã ăn tối chưa? Có muốn uống chén trà không?
Dương Thần làm gì còn tâm trí để ý đến chuyện ăn uống, hắn đang vội vàng muốn về căn phòng phía hậu viện của Thái Nghiên kìa, vậy nên hắn từ chối qua loa.
Tuy nhiên, không để cho Dương Thần kịp đi ra phía sau, Khương San đã gọi hắn lại, nói:
– Dương Thần, đừng đi vội, ta có chuyện muốn hỏi.
Dương Thần trong lòng kêu thầm, “Bác có chuyện gì thì nói nhanh lên, tôi còn bận đi thân mật với con gái bác”, nghĩ là vậy nhưng hắn vẫn tỏ vẻ ôn hòa hỏi:
– Bác có việc gì cần hỏi con ạ?
Khương San hơi ngượng ngùng, cười nhăn nhó nói:
– Chuyện này có liên quan đến hai nhà Thái – Dương chúng ta, tôi tính tặng chút quà cho Dương lão gia. Song suy cho cùng Nghiên Nghiên và Ngưng Nhi sau này cũng cùng chung sống với Nhược Khê dưới cùng một mái nhà, làm vợ của con. Ta nghĩ chỗ Nhược Khê cũng nên tặng chút quà mới phải phép, tuy rằng đứa trẻ này ta có biết nó từ khi còn nhỏ, nhưng cũng không rõ nó thích cái gì, nên ta muốn hỏi con.
Dương Thần nghe vậy liền cười gượng, nói:
– Cái này… hay là không cần đâu ạ, Nhược Khê cũng không thiếu thốn thứ gì.
– Cho dù không thiếu thứ gì cũng vẫn phải tặng.
Khương San cũng có chút khó xử nói:
– Lúc nãy ta có gọi điện cho Nhược Khê. Con bé nghe xong chuyện của các con, có lẽ cũng chẳng vui vẻ gì. Ta nghĩ giúp Ngưng Nhi và Nghiên Nghiên tạo chút quan hệ tốt đẹp với con bé, sau này gặp mặt cũng đỡ khó xử.
Nghe đến những lời này, cả tròng mắt Dương Thần như muốn rơi ra ngoài.
– Bác…Bác…Bác nói gì ạ?
Dương Thần lắp bắp hỏi, cả khuôn mặt trở nên cứng ngắc.
Khương San khó hiểu hỏi lại:
– Sao vậy, Ta nói Nhược Khê có vẻ không được vui cho lắm. Haizz!!! Có điều là phụ nữ mà, ta cũng có thể hiểu được. Trong gia đình quyền quý, bà vợ cả nào miệng thì luôn nói đồng ý, nhưng trong lòng lại không hề muốn chồng mình có người phụ nữ khác. Cho nên mới nói, gia tộc quân nhân quả nhiên vẫn tốt, đàn ông thường không qua lại với nhiều người phụ nữ, giống như ông Thái nhà chúng ta, có cho thêm mấy lá gan cũng chẳng dám hưởng cái phúc ấy.
Dương Thần thiếu chút nữa là quỳ rạp xuống đất, cái bà Khương San này cũng có thể xem là khắc tinh của hắn rồi. Thật đúng là chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Tuy chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ không cho Lâm Nhược Khê biết chuyện có liên quan đến chị em nhà họ Thái, song cũng không đến mức, đùng một cái đã để cho Lâm Nhược Khê đang ở Trung Hải biết hết mọi chuyện chứ.
Lại gay go ở chỗ chuyện này là do Khương San thông báo qua điện thoại cho cô ấy biết, điều này càng chứng tỏ rằng hắn cố ý che giấu chuyện này. Như vậy sẽ càng làm cho Lâm Nhược Khê thêm hiểu lầm.
– Mẹ! Sao mẹ chưa hỏi qua Dương Thần đã tự ý quyết định mọi chuyện vậy?
Thái Nghiên ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề, giậm chân vẻ giận dỗi trách móc.
Thái Ngưng cũng thấy buồn bực, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn.
Khương San lúc này mới phát hiện ra sự việc có phần không đúng, đắn đo một lúc mới hỏi:
– Có phải là… Nhược Khê hoàn toàn không hề biết chuyện của các con?
Thái Nghiên cũng chẳng buồn trả lời, thở dài nhìn sang chỗ khác.
Khương San vội che miệng, ngại ngùng ngồi lại ghế sô pha.
Dương Thần sắp xếp lại mọi suy nghĩ, xong mới quay đầu hỏi Thái Vân Thành:
– Tướng Quân, sao bác cũng không ngăn chuyện này lại?
Thái Vân Thành cười khổ:
– Ta lúc nãy cũng đang định nói với các con đấy thôi. Ta cũng muốn ngăn, nhưng nhân lúc ta không để ý, bà ấy đã gọi điện thoại rồi. Ta chẳng qua cũng là biết khi chuyện đã rồi, dù sao đây cũng là sự thật, sớm muộn gì cũng phải nói, đây là con đường mà con chọn, con tự mình đi sửa chữa đi.
– Xong rồi! Xong rồi! Nhược Khê nhất định sẽ hận mình đến chết, vốn dĩ muốn tìm cơ hội nói chuyện trực tiếp với cô ấy, nói lời xin lỗi với cô ấy.
Thái Nghiên như phát điên kêu lên.
Dương Thần xoa xoa trán, nghĩ xem có cách nào gọi điện cho Nhược Khê. Nhưng nghĩ đến lúc này cô ấy đang tức giận, làm gì cũng không bằng mau mau về Trung Hải, chỉ có thể đến lúc đó mới giải thích hết mọi chuyện với cô được.