Trên mặt Lữ Lạc hiện lên lam quang, triệt bỏ vòng bảo hộ.
Cách đó không xa là đám hộ vệ của Nam Lũng Hầu, đối mặt trận gió, lưỡi mác được giơ cao lên, kim quang di động ngay trên đầu bọn họ. Một tấm chắn kim loại thật lớn đem toàn bộ thú xe bao vào trong không gian đó.
Nhưng dù thế khi trận gió đi qua, kim quang lại bị vỡ ra. Một chút gió còn lại thổi vào khiến cho không ít thị nữ ôm đầu thống khổ kêu lên thảm thiết. Thất khiếu chảy máu vô cùng đáng sợ.
Chỉ có hai thiếp thân ngồi bên trong xe, có cấm chế bảo vệ họ nên mới bình yên vô sự.
Nhưng khuôn mặt cả hai tái xanh tái xám, trông rất kinh hoàng. Chứng kiến màn này, Mộ Phái Linh hít sâu một hơi, nhìn lên bầu trời lần nữa; thấy thân hình Hàn Lập, không khỏi kinh ngạc đến xuất thần.
Giờ phút này, trong không trung truyền đến tiếng hừ lạnh của Nam Lũng Hầu.
Một đoàn kim quang từ trên trời giáng xuống, nửa đường vỡ ra tạo thành một màn kim quang bao hắn vào bên trong.
Nơi mà võng ánh sáng đi qua, tiếng thảm thiết biến mất, đám người một lần nữa ổn định thân mình.
Mặc dù mỗi người còn sót vẻ mặt kinh hoàng nhưng cuối cùng vẫn không còn trở ngại.
Nam Lũng Hầu ra tay chữa trị như thế, nhưng Hàn Lập ở đối diện hắn lại không có chút phản ứng gì. Điều đó làm hắn vô cùng kinh ngạc, không ngờ thần thức của đối phương lại tương xứng với mình.
Phải biết rằng, mới vừa rồi hắn thả ra tất cả thần thức, nhưng chỉ với bảy thành công lực. Đối phương lại có vẻ dễ dàng tiếp được, tất nhiên là còn thừa lực. Thậm chí có khi thần thức lại cao hơn hắn cũng nên.
Ngay lúc Nam Lũng Hầu kinh nghi như vậy thì Hàn Lập ở đối diện lại nhoẻn miệng cười.
“Tỷ thí dừng lại ở đây sao? Nếu còn tiếp tục sợ là Hàn mỗ không có khả năng đón nhận” Hàn Lập hời hợt nói.
“Ha ha, Hàn đại hữu nói quá rồi. Không kể công pháp, nhưng thần thức đạo hữu tuyệt không kém ta. Tỷ thí dừng ở đây cũng tốt, nếu không lại tổn thương hòa khí” Nam Lũng Hầu định giá một chút rồi mượn thang leo xuống, chầm chậm nói.
Hàn Lập thấy vậy mỉm cười. Nhưng trong lòng lại thở dài, xem ra tại tu tiên giới, tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng phải dùng thực lực để nói chuyện.
Ít ra đối diện với Nam Lũng Hầu, mặc dù không thể áp đảo, nhưng Hàn Lập tin tưởng có thể cùng hắn ngang tay.
Nhưng trận đấu vừa rồi khiến Hàn Lập trong tâm có vài phần kiêng kỵ, không dám quá khinh thị hắn nữa.
Huống hồ thần thức cường đại như vậy, hắn còn chưa vượt qua được.
“Nếu đạo hữu thần thức cũng đã không kém ta, ta sẽ nói cho Hàn đạo hữu nguyên do tỷ thí như ước hẹn. Y như đạo hữu đoán, nếu ổn hầu không có mục đích khác sẽ không lôi kéo đạo hữu tỷ thí thần thức. Có điều, sự tình trọng đại, nơi này lại không tiện nói rõ. Ngọc giản này có một bản đồ, giao dịch hội bắt đầu vào thứ tư, đạo hữu theo bản đồ đó đến tụ hội. Bổn hầu sẽ giới thiệu một vài vị đạo hữu khác, còn chia sẻ một chuyện vô cùng tốt với đạo hữu” Nam Lũng Hầu nhìn Hàn Lập cười quỷ dị, một đoạn mật ngữ truyền vào trong tai Hàn Lập.
Sau đó tay hắn sờ vào túi trữ vật, khéo léo giấu một thứ bí mật trong tay, xòe tay bắn ra. Ngọc giản hóa thành một đạo bạch quang bay đi, không hề cố kỵ đám Lữ Lạc bên dưới
Hàn Lập nghe vậy thì vô cùng sửng sốt, lập tức nhấc tay đem giản ngọc thu vào, đưa mắt đánh giá lại Nam Lũng Hầu vài lần, sau đó đem bỏ ngọc giản vào Túi trữ vật, không hề có ý định xem luôn bây giờ.
Nam Lũng Hầu thấy thế không giận mà bật cười, quanh thân hiện lên một đạo quang bao bọc lại. Sau đó bay về tọa kỵ của mình.
Trên xe lại lóe lên kim quang, tất cả kim giáp sĩ đều tiếp tục hành trình của mình, hướng Thiên Thành bay đi. Cỗ nhạc trong xe lại xé gió vang lên.
Lữ Lạc cách đó không xa cũng không được Nam Lũng Hầu hỏi han một tiếng, trực tiếp bay đi.
Tu sĩ Nguyên Anh khác khẳng định sẽ rất bất mãn, nhưng Lữ Lạc biết rõ tính tình quái dị của đối phương nên trưởng lão Lạc Vân Tông chỉ còn biết cười khổ mà thôi.
“Công tử, người có sao không?”, thấy Hàn Lập quay trở lại, tâm thần Mộ Phái Linh trở nên bình tĩnh, ân cần thăm hỏi; đôi mắt đẹp không ngừng nhìn Hàn Lập chằm chằm.
Mới vừa rồi nàng tận mắt nhìn vị công tử này dùng lực đấu với Nam Lũng Hầu, đại triển thần uy khiến trong lòng gợn sóng
Cảm giác được bên người Hàn Lập cũng không phải là chuyện xấu, mơ hồ lại có cảm giác ấm áp.
“Không có chi, chỉ là hao tổn thần thức mà thôi” Hàn Lập bình thản nói, đối với sự ân cần hỏi thăm của nữ nhân này, có chút cảm động.
“Sư đệ, ngươi dấu diếm ta đến khổ. Làm sư huynh lo lắng” Lữ Lạc bên cạnh tấm tắc nhìn Hàn Lập, hồi lâu mới mừng rỡ nói. Tia ngăn cách mỏng manh như có như không cuối cùng cũng biến mất, không còn chút gì.
“Sư đệ trước nay chưa từng dấu diếm hai vị sư huynh. Cái chính là hai vị chưa từng hỏi qua mà thôi. Chúng ta cũng nên đi thôi. Trận động tĩnh mới vừa rồi sợ đưa đến không ít tu sĩ” Hàn Lập thần sắc ôn hòa nói.
“Không sai. Chắc chắn sẽ bị tu sĩ khác để ý tới, sợ rằng có chút phiền phức. Chúng ta mau chong đến Thiên Thành nào” Lữ Lạc không chút do dự nói.