Lúc chúng định ra ngoài lấy dao thì lụa trắng trải dài ra, quấn quanh cổ chúng. Sắc mặt chúng đỏ lên, mắt trợn trắng.
Đường Quả phất tay gỡ dây thừng cho Ninh Tương Tư, vẫn hỏi câu cũ, “Đi không?”
“Đi chứ.” Ninh Tương Tư không do dự gì mà đáp lại ngay. Sau đó, cô vọt tới trước mặt mấy gã kia, cho mỗi tên hai cái tát, rồi nói với Đường Quả, “Chúng ta đi thôi.”
Đường Quả cười nhẹ một tiếng, tay hơi dùng sức. Một tiếng răng rắc vang lên, mấy gã đàn ông tắt thở trong chớp mắt.
Ninh Tương Tư vừa mới ra cửa cứng đờ người. Quay lại nhìn những gã đàn ông xụi lơ không tiếng động nằm trên đất, cô bước lùi về sau, không tin nổi, “Sao chị lại gϊếŧ hết?”
“Chúng nó làm nhiều chuyện ác như thế, chết còn không đủ, vì sao không thể gϊếŧ? Chúng nó đều là tai họa, gặp thằng nào phải gϊếŧ thằng ấy, đỡ gây tai họa cho người khác.”
“Dù chúng nó có gây họa, chị cũng đừng gϊếŧ người chứ. Chờ tôi ra ngoài rồi, tôi sẽ có cách khiến chúng nó phải chịu phạt theo pháp luật.” Ninh Tương Tư đỏ mặt cãi lại.
Đường Quả không để ý đến cô. Pháp luật có thể trừng phạt được những tên khốn này, thế giới còn có lừa bán nữa à?
Cô đã từng xuyên đến một thế giới có một huyện thành lập nghiệp bằng cách lừa bán.
Đàn bà con gái trong thành đa số là bị lừa bán đến.
Chỉ cần là con gái vào trong đó, hầu như đều không có hi vọng chạy đi.
Từ gánh hàng rong cho đến bán vé số, tài xế lái xe… đến những kẻ có chức vụ cao, đều là đồng lõa.
Ai quản được?
Những loại này, gϊếŧ là tốt nhất.
Dù sao thế giới này cũng loạn, có ma quỷ. Cô là ma, không phải người, không thuộc quyền quản lý của con người. Cô muốn làm gì cứ làm thế là được.
Ninh Tương Tư muốn nói lý với cô, cô không nghe.
Cô không cần phải tuân thủ theo logic của người bị hại.
Đường Quả bay ra ngoài, chỉ nói một câu với Ninh Tương Tư, “Đi nhanh một chút.”
_
Editor: Nói thật ấy, edit mấy đoạn bên trên mị muốn hộc máu lắm, vì không biết phải edit thế nào mới lột tả hết được cái sự tởm lợm của bọn kia ra