Hứa Nghị nghiến răng nghiến lợi nói: “Là ai?!”
“Chưa biết ạ, hắn chỉ để lại một số điện thoại”
Tên đàn em đưa cho Hứa Nghị dãy số được chép từ trên tường xuống.
Hứa Nghị thật sự tức giận đến mức cười lạnh.
Quá kiêu ngạo!
Còn dám để lại cách thức liên lạc!
Anh ta đã bao giờ bị người ta sỉ nhục như vậy chứ?
Hứa Nghị lập tức bấm số gọi, ngực phập phồng lên xuống. Anh ta thật ra muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào.
không sợ chết, dám tới trêu chọc anh ta như vậy. Nếu không giế t chết đối phương thì anh ta còn lăn lộn ở thành phố Thiên Bắc này kiểu gì nữa?
“Reng reng…”
Điện thoại đổ chuông hai tiếng mới có người nghe máy.
“Mày là ai?”
“Ông nội mày!”
Phía bên kia điện thoại, anh Cẩu không hề khách sáo nói: “Cháu trai, tao còn sợ mày không dám tìm tao đấy”
Hứa Nghị cười lạnh: “Đồ không biết lợi hại, mày rốt cuộc là ai?”
“Cháu trai, cháu thật bất hiếu. Ông nội ở đây chờ cháu.
Cho cháu nửa giờ, nếu không dám đến thì ngoan ngoãn cút ra khỏi thành phố Thiên Bác đi”
Anh Cẩu nói xong liền báo địa chỉ rồi cúp máy luôn.
Hứa Nghị thật sự bị chọc giận muốn nổ tung rồi.
Làm càn!
Chẳng coi ai ra gì!
Thành phố Thiên Bác có kẻ như vậy từ khi nào thế?
“Đi Anh ta lập tức gọi người tới: “Đi gặp xem rốt cuộc là thần †hánh phương nào. Dẫn theo người gi ết chết bọn chúng!”
Mà bên kia, anh Cẩu để điện thoại xuống, lại cảm thấy, hóa ra dùng đầu tới giải quyết vấn đề cũng không khó.
Bọn họ vốn không biết nên làm thế nào tìm được Hứa Nghị kia, bây giờ không cần bọn họ đi tìm, Hứa Nghị kia sẽ tự mình tới cửa.
“Đại ca, sau khi bọn chúng đến thì nên làm gì tiếp theo am Giang Ninh ngồi đó, chậm rãi uống trà, híp mắt lại.
“Cậu muốn làm thế nào thì làm”
Anh Cẩu hơi hưng phấn.
Lại giống như con hổ dữ vừa thoát khỏi lồng giam, đến phương bắc này, anh Cẩu càng lúc càng cảm thấy mình có nên đổi tên, gọi anh Hổ tương đối khí phách hơn.
THoáng cái đã có mấy chiếc xe đến dưới quán trà, mười mấy người từ trên xe lao xuống, xông thẳng vào quán trà, trên gương mặt ai nấy đều đầy sát khí giống như hung thần ác sát!
Cả quán trà đều được Giang Ninh bao hết, lúc này cũng chỉ có mấy người Giang Ninh.
Bọn họ lại ngồi yên tĩnh uống trà, chờ Hứa Nghị tới cửa.
Hứa Nghị vừa tới đã đi thẳng vào trong, mười mấy người phía sau lập tức bao vây cả căn phòng.
Anh ta ngồi xuống, cầm lấy ấm trà trên bàn tự rót cho.
mình một cốc mà không hề khách sáo.
“Mày đúng là điên cuồng đấy!”
Anh ta đập mạnh chén trà xuống mặt bàn, lạnh giọng nói: “Tao thật ra muốn hỏi mày là ai lại dám trêu chọc †ao ở thành phố Thiên Bác này, hôm nay mày không cho.
†ao một lời giải thích thì chúng mày không đi được đâu”
“Giang Ninh”
Giang Ninh liếc nhìn Hứa Nghị và thản nhiên nói: “Tôi là người Lâm thị.”