– Nếu như đưa tới tận cửa rồi, tại sao lại có thể bỏ lỡ chứ? Ngưu Nhị, mỗi người một nửa ngươi không có ý kiến gì chớ?
Miêu Nghị lập tức liên tục gật đầu:
– Hảo hảo tốt tốt!
Nguyện ý chia mỗi người một nửa cùng hắn là hắn đã thỏa mãn lắm rồi. Nếu không người ta nếu như dùng sức mạnh chiếm đoạt hết phần lớn, hoặc là không để cho hắn chút nào, hắn cũng không có tỳ khí cự cãi gì, bởi vì ngươi tranh không thắng người ta.
Nói là làm liền. Hai người cũng không khách khí, lại nhảy lên vách tường cào cấu moi nạy một trận.
Đi tới phía trên chỗ tràn trề sương mù màu đỏ, lại thấy khắp tường trràn đầy tinh thể. Lần này không cần Liệt Hoàn nói, Miêu Nghị cũng biết là Hỏa Cực Tinh.
– Tên gia hỏa ngươi cũng tu luyện hỏa tính công pháp đấy, Hỏa Cực Tinh này ta còn nhiều, không thiếu gì chút này, tiện nghi cho ngươi rồi vậy.
Liệt Hoàn phất phất tay, ra vẻ đều lấy hết đi, còn giúp Miêu Nghị leo lên tường cạo giúp.
Miêu Nghị vừa cạy vừa thầm nhũ trong lòng, ngươi dĩ nhiên không cần, cả tòa cung điện của ngươi đều là do Hỏa Cực Tinh chế tạo, tùy tiện hủy đi một gian phòng thì so sánh với nơi này còn nhiều hơn.
Dọn xong tầng này, hai người lại bay lên tầng kế. Tầng này tràn ngập sương mù màu đen, nhiệt độ đột nhiên hạ xuống. Trên tường khảm tinh thể lớn có nhỏ có là thứ mà Miêu Nghị cũng biết, đó là băng phách, cũng chính là Thủy Cực tinh.
Miêu Nghị là tu luyện hỏa tính công pháp. Hỏa Cực Tinh rịn ra sương mù đỏ hắn kiến thức qua, chẳng qua là không ngờ rằng Thủy Cực tinh này rịn ra thủy nguyên tố lại có màu đen.
– Quy củ cũ?
Liệt Hoàn quay đầu lại hỏi.
Ý tứ tự nhiên là theo quy củ cũ một người một nửa. Miêu Nghị gật đầu không nói hai lời, trực tiếp nhảy lên điên cuồng nạo vét một nửa của bản thân mình.
Hai người dọn sạch tầng thứ năm, trên vách tường sớm bị cạo sạch ngay cả cặn bã cũng không còn lại gì, sau đó mới bay lên tầng thứ sáu có sương mù vàng tràn ngập.
– Đây xem ra chính là Kim Cực tinh phải không?
Miêu Nghị chỉ lên trên vách tường đầy tinh thể lớn nhỏ hỏi.
Liệt Hoàn gật đầu, liếc nhìn hướng xuống dưới:
– Ngũ Hành cực tinh đều lấy đủ rồi, thì ra chỗ này là một tòa Ngũ Hành trận pháp, vì luyện chế món pháp bảo này, Phong Bắc Trần thật ra là bỏ một số vốn quá lớn a! Đáng tiếc cái tháp này hai chúng ta không lấy đi được. Chà…
Mới vừa quay đầu lại thì y đã phát hiện Miêu Nghị đã nằm sấp trên tường điên cuồng cạo vét rồi, Liệt Hoàn không thèm chịu kém, nhanh chóng cũng đi cạo vét, cần gì quản Phong Bắc Trần bỏ ra bao nhiêu tiền vốn, thu vào tay trước hết rồi nói sau, đây chính là một khoản tài phú phong phú đến mức khiến cho người khác phát run, tự nhiên có được ngu gì không lấy.
Sau khi toàn bộ đắc thủ, hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, đột nhiên cùng hắc hắc cười gian. Cái cười này có thể nói là cười đến tâm hoa nộ phóng, trong tháp này làm một vụ có thể nằm ăn hết cả bao nhiêu năm a! Miêu Nghị chắp tay nói:
– Cung hỉ phát tài!
Liệt Hoàn chắp tay:
– Cùng hỉ cùng hỉ!
Buông tay xuống lại nhắc nhở:
– Ngưu Nhị, ta đã nói với ngươi, những thứ này nhất định phải hạn chế số lượng bán ra bên ngoài, bán ra từng chút từng chút một, nếu mà bán nhiều, lập tức sẽ không đáng giá tiền nữa, có hiểu hay không?
– Hiểu rõ hiểu rõ!
Miêu Nghị cười híp mắt.
– Còn nữa, tài không thể lộ ra ngoài, chuyện này đánh chết cũng không có thể nói ra cho bên ngoài biết có hiểu hay không? Đây cũng không phải là một số tiền nhỏ, đây chính là gia sản của Đạo thánh Phong Bắc Trần, người nào nhìn thấy cũng đều đỏ mắt, không phải ai cũng đều giống như ta hào phóng như vậy đâu!
– Hiểu rõ hiểu rõ!
Miêu Nghị tiếp tục cười híp mắt, thầm nghĩ ngươi nếu không phải không biết rõ ta và Phục Thanh có quan hệ gì, sợ là không sẽ rộng rãi như vậy đâu? Hoàn toàn là có khả năng dùng hắc cật hắc, chơi trò xã hội đen đấy thôi.