Một thanh âm truyền vào tai Sở Vân:
– Ngươi là Vô Song Vương?
Sở Vân lập tức nhìn theo nơi phát ra tiếng nói, chỉ thấy không gian bên cạnh bỗng nhiên có một trận dao động, một lão giả mặc áo bào trắng có vẻ tiên phong đạo cốt dần dần hiện ra.
Vóc người lão cao gầy, lưng thẳng như trúc. Toàn thân mặc áo bào trắng, tay áo rộng thùng thình, dài gần chạm đất.
Điều khiến cho người chú ý chính là đầu tóc lão trắng như tuyết, cùng với chòm râu dài đến thắt lưng.
Chòm râu dày này giống những sợi chỉ bạc, lại giống như là một thác nước nhỏ, từ trên chảy xuống.
Đứng giữa thiên địa sáng bừng thế này lại càng toả một vầng hào quang trắng ngọc nhàn nhạt, tô điểm thêm cho vẻ thong dong ưu nhã của lão giả, giúp lão có một khí chất và phong thái tiêu dao tự tại.
Hình tượng này, Sở Vân quá quen thuộc. Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh biến hóa thành hình người chính là có hình dạng này.
Hắn lập tức chắp tay hành lễ:
– Tiểu tử ra mắt Bạch Đế tiền bối.
Bạch Đế vuốt râu, cười ha hả:
– Ha ha, chớ đa lễ. Ngươi có tiên nang tuyệt phẩm, sớm muộn cũng sẽ thành cường giả Đế Cấp. Sở lão đệ, ngươi và ta giao tiếp ngang hàng là được rồi.
Sở Vân hơi vô cùng kinh ngạc:
– Bạch Đế lão ca biết ta?
Bạch Đế giải thích:
– Sao lại không biết? Tinh bài của Tinh Thánh đại nhân, khắp thiên hạ chỉ có bảy cái. Nhân Hoàng, Thư Hoàng, Du Hoàng ba cái, Tần Đế, Vũ Đế, lão phu ba cái. Vốn ra Dạ Đế có thể nắm giữ cái thứ bảy, đáng tiếc hắn lại cự tuyệt. Hiện nay, cái trong tay ngươi chính là cái thứ bảy. Tương lai Long Đế sẽ nắm giữ cái thứ tám. Ngươi chỉ bằng vào tu vi giai đoạn Vương Cấp mà đã có được tinh bài, ở Tinh Châu chúng ta là người đầu tiên. Trong cửu châu cũng là ngoại lệ có thể đếm trên đầu ngón tay. Tuy chúng ta quanh năm ở bên ngoài, nhưng cũng quan tâm đến động tĩnh ở Tinh Châu.
Sở Vân gật đầu:
– Thì ra là thế.
Bạch Đế chuyển đề tài:
– Chuyện phiến không nói nhiều, lần này ta thâm nhập Binh Châu, bị Thiết Đế phát hiện, truy kích thẳng đến Đan Châu này. Ta tuy không sợ hắn, nhưng Thiết Đế và Thanh Đế là phu thê, tất nhiên sẽ tới chi viện. Ta hy vọng ngươi có thể phòng thủ hậu phương cho ta, kiên trì trong ba tháng. Đợi bên ta chiếm được ưu thế, bọn họ tất nhiên sẽ lui đi.
Bạch Đế lời ít mà ý nhiều, nói rõ toàn bộ tình hình.
Thiết Đế, Thanh Đế đều là cường giả Đế Cấp của Binh Châu, hiện nay Thiết Đế bám lấy Bạch Đế, còn Thanh Đế đang trên đường đến chi viện.
– Sở lão đệ, tuy ngươi đã giao thủ với Long Đế, Dạ Đế. Nhưng trong tay bọn hắn lại không có tiên nang tuyệt phẩm. Chỉ có sở hữu thế giới tiên nang, cường giả Đế Cấp mới có thể phát huy thực lực chân chính của mình. Ngươi trước hết không nên động thủ, đứng một bên quan sát, ta sẽ giảng giải cho ngươi một chút…
Vừa nói, Bạch Đế vừa vung tay áo lên, trước mặt Sở Vân liền xuất hiện một tấm gương lớn.
Cảnh tượng trong gương chính là chiến trường ở ngoài mấy trăm vạn dặm.
Vô số yêu vật đang tiến hành giao chiến.
Phía bên sáng trắng là yêu vật của Bạch Đế, hàng ngàn hàng vạn phi thiên chiến hạm tập họp thành thành từng đội, phi hành trong không trung. Toàn Xa Luân xếp thành từng hàng lăn bánh, nghiền nát chiến trường. Đao thú đang lao nhanh gầm thét, Đô Trúc Trúc Kiếm veo véo bắn đi, xuyên thấu từng ngóc ngách trong chiến trường.
Phía bên u tối còn lại là yêu binh Thiết Đế. Hắc Thiết Phi Cưu như mây đen che trời, chém giết với Phi Thiên Chiến Hạm trên không trung. Trên mặt đất, hàng vạn chiếc Xích Viêm Chiến Xa giao tranh với Toàn Xa Luân. Tiêu Lôi Chùy treo dày đặc giữa không trung, không ngừng bùng phát ra lưới điện sấm sét. Ngoài ra, còn có một loại dây xích cơ quan do xiềng xích cấu thành, giống như rắn bò trên mặt đất, không ngừng xoắn lại giết chóc.
Sở Vân vừa nhìn lướt qua, tâm thần lập tức bị thu hút.
Trận thế hoành tráng như vậy, vô cùng bao la hùng vĩ, khiến hắn quan sát đến nỗi tâm thần dao động.