Lý Đán ngừng lại một chút, tiếp tục nói:
– Tần Tiêu ah, ngươi biết không, hiện tại tam lang thật sự rất cố gắng, thật liều mạng xây dựng một vương triều dồi dào cùng cường thịnh. Tuy rằng bên cạnh hắn có những thần tử tài đức như Diêu Sùng, Tống Cảnh, Trương Cửu Linh, nhưng luôn cảm giác như thiếu cái gì. Kỳ thật chỉ có ta biết hắn thiếu cái gì, hắn khuyết thiếu một thần tử đắc lực chân chính! Mấy huynh đệ của hắn đều thật nghe lời, thành thật, lúc nào cũng giữ gìn cho tam lang. Nhưng ta cũng biết bọn hắn đều không phải nhân tài đại hiền. Cho nên…hiện tại hắn thiếu một vị lương thần tâm phúc, cũng chỉ cần vị lương thần lại là hảo huynh đệ ở bên cạnh thành tâm phụ tá cùng thúc giục –Tần Tiêu, người này ngoài ngươi ra không còn ai khác! Ngươi đừng trách lão đầu tử dông dài, tuy rằng hiện tại ta mặc kệ triều chính mặc kệ chuyện thiên hạ, nhưng ta vẫn luôn suy nghĩ cho tam lang, suy nghĩ cho xã tắc Đại Đường. Hiện tại ta không chút giấu diếm mà nói, năm đó sở dĩ ta thả cho ngươi hồi hương, chính là vì hôm nay có thể tiếp tục mời ngươi rời núi. Ngươi có hiểu được nỗi khổ tâm của ta?
Tần Tiêu không khỏi có chút ngạc nhiên, ôm quyền cúi đầu:
– Tần Tiêu hiểu được. Thái thượng hoàng một lòng vì nước lao tâm lao lực, làm người cảm phục!
– Tốt, tốt. Nếu ngươi thật sự hiểu được, ta cũng không cần nói thêm lời gì.
Lý Đán tươi cười chân thành:
– Chúng ta từ biệt tại đây đi, ta còn muốn đi địa phương khác dạo chơi một chút, sau khi trở về đem chuyện dân sinh lại trị của Giang Nam tận tình nói cho tam lang nghe qua một chút. Hắn không có thời gian xuôi nam đi tuần, lão đầu tử đành phải giúp hắn làm những việc này. Tần Tiêu, thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Huống chi ngươi vẫn là nhân tài nhất đẳng khó được đương triều. Ngươi cũng không thể làm lãng phí thiên phú mà trời ban cho ah!
Tần Tiêu mỉm cười:
– Thái thượng hoàng khen ngợi quá lời, làm sao dám đảm đương?
Lý Đán sang sảng cười nói:
– Hôm nay ta thật cao hứng! Không chỉ bởi vì biết được ý tứ của ngươi, càng khó được là gặp lại cháu gái Tiên nhi cùng Đại Đầu, Nữu Nữu. Thiên luân chi nhạc ah, ha ha! Nhưng ta cũng không thể dừng lại quá lâu, miễn quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của các ngươi. Như vậy từ biệt tại đây đi, ngày sau còn gặp lại!
Tần Tiêu ôm quyền xá một cái:
– Cung tiễn thái thượng hoàng!
Lý Đán nhấc chân rời đi, quay đầu lại khoát tay nói:
– Trở về đi, không cần tiễn.
Tần Tiêu kéo Hình Trường Phong, nói với hắn:
– Ngươi giỏi ah! Lại đem ta bán cho thái thượng hoàng!
Hình Trường Phong cười xấu hổ:
– Đại đô đốc đừng trách móc, Trường Phong cũng không có ý này! Vốn ta dự tính rời khỏi Trường Cát về kinh, không ngờ đột nhiên nhận được lệnh truyền của thái thượng hoàng.
Tần Tiêu cười nói:
– Nói đùa mà thôi, đừng xem là thật. Trong lòng ta cũng hiểu thật rõ ràng, sớm hay muộn sẽ có ngày này. Đúng rồi, trước khi ngươi đi nên ghé qua Kết Tử Châu Đầu gặp sư phụ của ngươi. Chỗ của hắn có vài thứ tốt, là khi nhàn rỗi chúng ta cùng nhau suy nghĩ làm ra được, có tác dụng rất lớn trong quân sự.
Hình Trường Phong cười ha ha:
– Lời của đại đô đốc có phải nhắc tới hỏa dược cùng xe hỏa nỏ? Không nhọc đại đô đốc lo lắng, sư phụ lão nhân gia đã đem phối phương cùng tư liệu về hỏa dược cùng xe hỏa nỏ đều giao cho Trường Phong rồi.
Tần Tiêu không khỏi sững sờ, ngượng ngừng mắng:
– Lão mũi trâu kia…
Tâm tình Hình Trường Phong thật tốt, liền nói:
– Đại đô đốc, trong lòng Trường Phong thật sự cao hứng! Nhìn thấy có thể tiếp tục cùng đại đô đốc cộng sự, ta… trong lòng ta thật sự vô cùng kích động!
– Kích động cái gì?