Hứa Minh Tâm lạnh đến mức run cầm cập, cô không có mặc áo khoác, chỉ mặc bộ đồ ngủ.
Cơn gió lạnh thổi qua khiến cả người cô run lên, khuôn mặt nhỏ cũng lạnh cóng.
Cố Gia Huy vội vàng cởi áo khoác ra, định khoác lên người cô thì lại bị cô ngăn lại.
Cô rúc vào áo vest của anh, lộ ra cái đầu, đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn anh.
“Chú ba Cố, anh đúng là phải xem nhiều phim Hàn vào. Cởi áo khoác cho con gái, đã là chiêu rất cũ rồi. Bây giờ tán gái đều như vậy cả!”
Hứa Minh Tâm nói với vẻ không được hài lòng.
Như bậy tốt biết bao, chốc lát kéo gần khoảng cách nam nữ chính, mập mờ mà lãng mạn.
Cái tên ngốc chú ba Cố này, như thế mà muốn so với mấy anh trai trẻ đẹp trai đấy!
Làm ơn, từ lâu đã bị người ta phất ra xa rồi đấy.
Cố Gia Huy nghe vậy thì bật cười khanh khách.
Anh gật gật đầu: “Được, anh sẽ học thêm.”
Anh vòng tay hết người cô, ôm cơ thể nhỏ nhắn mềm mại của cô, chốc lát anh cảm thấy thỏa mãn vô cùng.
Vốn cứ nghĩ trong lòng thật lạc lõng, nhưng bây giờ thì lại tràn đầy trong chốc lát.
Cô gái này chính là có sức hút thần kỳ như vậy, khiến người ta muốn ngừng mà không ngừng được.
Bọn họ cũng không biết ôm nhau như vậy bao lâu rồi, Hứa Minh Tâm rất không nỡ, nhưng buổi tối đầu xuân rất lạnh, Cố Gia Huy vẫn nên quay về sớm vậy, nhỡ như đông ở đâu rồi thì biết làm sao?
Cô đẩy vòng tay anh ra, nói: “Em phải quay về rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, anh mau về đi. Đừng để cảm lạnh, em sẽ đau lòng đấy.”
“Em mà cũng biết đau lòng cho anh à?”