Đang định mở miệng thì bị Dương Khai chặn lại nói:
– Trước khi ngươi nói ra hai chữ nhận thua thì ta đã giết ngươi rồi. Vì vậy tốt nhất đừng có ý nghĩ này.
Sắc mặt Ngụy Trang trắng bệch. Lúc nãy y thực sự muốn nhận thua. Đệ tử tông môn so tài, hễ bên nào cảm thấy thực lực không đủ có thể nhận thua, bên kia không thể tiếp tục đuổi cùng giết tận.
Nhưng lúc này, y không dám nói hai chữ đó. Y không nhìn thấy bất kỳ sự đùa giỡn nào trong ánh mắt đối phương. Đó là ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
– Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?
Ngụy Trang cắn răng hỏi.
– Không muốn thế nào cả, chẳng qua ta cảm thấy ngươi không bằng Tô Mộc. Ngươi có thể thắng y cũng chỉ là nhờ vào sức mạnh của bí bảo thôi!
Dương Khai khẽ lắc đầu.
– Ta không bằng y?
Ngụy Trang giống như mèo bị dẫm đuôi, trầm giọng gào lên:
– Ta không bằng y ở chỗ nào? Thực lực của ta cao hơn y, xuất thân cũng tốt hơn y. Ta không bằng y ở chỗ nào?
Dương Khai nghiêng đầu xem xét:
– Ngươi không tin? Ta sẽ cho ngươi xem.
Vừa dứt lời, tay Dương Khai lại dồn thêm lực. Ngụy Trang không chịu được gầm nhẹ lên một tiếng, trong phút chốc, sắc mặt trở lên xấu hơn, toàn thân lảo đảo.
Dương Khai chậm rãi quay đầu lại, dò xét đám thủ hạ của Ngụy Trang. Vừa rồi bọn chúng còn đang quyết sinh quyết tử với đám người Lý Vân Thiên, nhưng sau khi Ngụy Trang rơi vào thế bị động, bọn chúng cũng không dám động đậy gì nữa, lúc này đang ngơ ngác nhìn về phía này.
– Muốn cứu thiếu gia Ngụy Trang của các ngươi không?
Dương Khai hỏi lớn.
Không ai dám trả lời. Tất cả bọn chúng đều bị gã điên Dương Khai làm cho khiếp sợ. Những tên có mặt, đều là thiếu niên mười mấy tuổi, nào có ai đã từng chứng kiến cảnh tượng hung tàn như vậy.
– Muốn cứu y, hãy ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu nhận sai! Nếu tâm trạng của ta tốt, ta sẽ tha cho y một mạng.
Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng.
Cả đám người mặt mày tái đi. Lời này…. không phải vừa rồi Ngụy Trang nói với đám thủ hạ của Tô Mộc sao?
Đám người của Tô Mộc nghe câu này xong lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu với Ngụy Trang. Chẳng lẽ bọn ta cũng phải theo gót chúng?
Ở đây có nhiều người đang chứng kiến như vậy, nếu quỳ xuống dập đầu thật thì chẳng còn thể diện nào nữa. Sau này làm sao còn mặt mũi nào mà ở lại Lăng Tiêu Các? Nhưng nếu không quỳ, sau này Ngụy Trang trách tội thì biết làm thế nào?
Mỗi người một tâm trạng khác nhau, tâm tư dao động, dường như không biết phải làm sao.
– Các ngươi muốn y chết.
Dương Khai khẽ thở dài, đao phiến trong kẽ tay khẽ đâm sâu vào người Ngụy Trang thêm một chút.
Ngụy Trang không còn thần trí nào nữa. Y có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, vũ khí sắc bén trên tay Dương Khai này đâm sâu thêm một chút sức nữa thì sẽ đâm thẳng vào tim mình.
Đây chính là đòn công kích trí mạng.
Ngụy Trang không muốn chết, cả người mồ hôi ướt đẫm, giọng khản đặc gào lên với đám thủ hạ của y:
– Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh quỳ xuống cho ta! Ta mà chết thì các ngươi cũng đừng hòng sống sót!
Đám người này giờ mới run lên, cuống quýt quỳ rạp xuống đất.
Đám người của Lý Vân Thiên cảm thấy xúc động khi chứng kiến cảnh này. Những ấm ức lúc nãy dường như tan thành mây khói theo cái quỳ xuống này, khỏi phải nói, trong lòng thoải mái vô cùng.
Dương Khai quay đầu nhìn Ngụy Trang, thản nhiên nói:
– Bây giờ biết ngươi và Tô Mộc chênh lệch thế nào rồi chứ?
Ngụy Trang nghe xong, mặt ngẩn ra. Ngay sau đó, ánh mắt biến đổi, quét cái nhìn độc địa và oán giận vào lũ thuộc hạ.
Để cứu mạng Tô Mộc, đám người của Lý Vân Thiên tự mình tình nguyện quỳ xuống chịu nhục. Nhưng đám thuộc hạ của y thì sao? Nếu như mình không quát lên, lấy tính mạng ra mà uy hiếp nên mới miễn cưỡng làm theo yêu cầu của Dương Khai.
So sánh hai bên, sự chênh lệch giữa Ngụy Trang và Tô Mộc đã quá rõ ràng. Về nhân cách, Ngụy Trang quả thật cũng không bằng Tô Mộc.
– Bây giờ thì đã hài lòng chưa?
Ngụy Trang cố ra vẻ mạnh mẽ, lạnh lùng nhìn Dương Khai.
Dương Khai nheo mắt lại, thần sắc mập mờ bất định.
Ngụy Trang sợ hãi thất sắc, giọng run run:
– Ngươi sẽ không….
Tuy nhiên Dương Khai còn chưa kịp trả lời thì một tiếng gầm giận dữ từ xa truyền đến:
– Tất cả dừng tay cho ta!