Marche, lúc đó, Hoắc Liên Ngao nói rất dễ nghe: “Nếu em không thích cô ta, tôi sẽ không để cô ta xuất hiện ở đây nữa”.
Marche với làn da ngăm đen mặc chiếc váy đỏ hồng và một hàm răng trắngđều tăm tắp rất phù hợp với thẩm mỹ của các chàng trai Nam Á, họ hìnhdung những cô gái như vậy là viên trân châu đen.
Viên trân châu đen ấy giờ phút này đang treo một nụ cười ngây thơ lênmặt, từng bước từng bước tiến lại gần Khang Kiều, nhưng đáy mắt thì nhưmuốn truyền đi một thông điệp: Cô chết chắc rồi.
Khang Kiều đứng đó, sốt ruột muốn tới đón Hoắc Tiểu Phàn – nghe nói đang chơi trong phòng sách của Hoắc Liên Ngao. Cô mặc kệ, tiếp tục đi vềphía trước, có một bàn tay chắn ngang được. Cô muốn tránh sang bên cạnhlại bị một người khác chặn lại.
Giọng nói quen thuộc gọi “Marche” trong giây lát khiến Khang Kiều ngây ngẩn, bàn tay chắn trước mặt cô hướng về phía vai cô.
Khang Kiều bị đẩy xuống cầu cũng không cảm thấy mình quá thảm hại, mộtchân đi giày một chân không cũng không khiến cô cảm thấy mình quá thêthảm.
Thậm chí khi cô bò lên khỏi mặt nước, chọn cách tảng lờ những đôi giày da hay những đôi cao gót hàng hiệu.
Lần lượt né tránh những đôi giày có ý muốn có khó xử, cô tiếp tục đi vềphía phòng sách của Hoắc Liên Ngao. Người khiến Khang Kiều thật sự cảmthấy thảm hại là cô gái người Nhật Bản Fukuda Masako đã giữ cô lại,người bạn tốt theo lời của Hoắc Liên Ngao.
Cô gái Nhật Bản cởi áo khoác của mình xuống, đưa ra trước mặt KhangKiều, ngữ khí thương cảm nghe lại rất ngọt ngào: “Mặc vào đi!”.
“Không cần đâu.” Khang Kiều hạ thấp giọng từ chối.
Masako chỉ tay lên áo cô: “Cái đó… không hay… rất lộ”.
Khang Kiều cúi đầu nhìn mới phát hiện, đúng như Fukuda Masako nói. Không được, loại vải hôm nay cô mặc là kiểu sơ mi không tay rất lộ, vì rangoài vội vã nên cô quên mang theo áo khoác, một khi dính nước trônggiống như cô mặc độc một chiếc áo lót vậy.
Sau khi nói “Cảm ơn”, Khang Kiều nhận lấy áo khoác của Masako, cô gáiNhật Bản dường như đã coi hành động ấy như một sự chấp nhận tình bạn của mình.
“Tôi biết cô, tôi nghĩ những người ấy nói cô là ‘bình đựng dầu’, tôikhông biết ‘bình đựng dầu’là gì, thế rồi tôi rất tò mò nên về tìm hiểu,mới biết bị gọi như vậy không hay ho chút nào.” Masako mang theo nétngây thơ đúng chất con gái Nhật: “Cô đừng để bụng những lời nói đó, tôicảm thấy cô không giống bình đựng dầu chút nào”.
Nghe tới đây, Khang Kiều dừng tay lại, hỏi: “Vậy cô cảm thấy ‘bình đựng dầu’ nên có dáng vẻ gì?”.
Câu hỏi của cô khiến Masako sững người rồi lắc đầu.
Gần đó đám con trai con gái ăn mặc sang chảnh đang đi về phía họ. Ngẫmnghĩ một chút, Khang Kiều cuối cùng vẫn trả lại áo khoác cho Masako.
Nhưng cô ta không nhận, còn nói một lý lẽ khác: “Cô đừng ngại, tôi vàMarche chưa từng chơi chùng, vì tôi không hợp với cô ta, tôi cũng khôngchấp nhận được một số việc làm của cô ta, giống như việc đẩy cô xuốngcầu vậy. Ban nãy Liên Ngao cũng cảnh cáo cô ta rồi, còn mắng cô ta mộttrận nữa”.
Khang Kiều nghĩ người vừa hỏi câu “Anh ta mắng thế nào” nhất định không phải cô.
“Liên Ngao cảnh cáo Marche không được gây chuyện ở nhà anh ấy, anh ấybảo cô ta muốn giở trò thì tới chỗ khác.” Masako gượng gạo trả lời.
Thì ra là như vậy.
Khang Kiều trả chiếc áo vào tay Masako. Cô ta vẫn không nhận, còn trừngto mắt nhìn cô vẻ khó hiệu, dường như buộc cô đưa ra một lý do hợp lý.Những người kia tiến lại ngày một gần, chỉ khoảng vài bước nữa thôi.
Thật phiền phức! Cần lý do chứ gì: “Tôi không thích suốt ngày phải dâydưa với những người cả ngày chìm trong thế giới của vải ren và búp bêBarbie”.
Nói xong, cô ép Masako cầm lấy áo. Cô gái đã quen với những lời khen và những tràng pháo tay lập tức sững sờ.
Chiếc áo rơi xuống đất, ngay bên cạnh một đôi giày da thủ công màu xám, một ngón tay gầy nhặt nó lên.
Khang Kiều nhận ngay ra ngón tay ấy, vừa trắng vừa gầy, còn có nhữngđường vân rất đẹp, móng tay luôn được cắt gọn gàng sạch sẽ. Đôi tay ấytừng vuốt ve khắp cơ thể cô, dù là nơi được chạm vào hay không được chạm vào.
Khang Kiều biết lúc này cô nên đi, nhưng dường như không cam tâm, cô vẫn đứng đó. Cô nhìn anh nhặt áo lên. Cô nhìn anh khoác chiếc áo nhỏ viềnhoa hiệu Chanel ấy lên người cô gái Nhật Bản, sau đó…
Ánh mắt nhìn về phía này, trong sự nghiêm nghị còn có thêm phần lạnh nhạt.
Giống như một cơn mưa lạnh lẽo giữa mùa hè, khiến Khang Kiều vô thứcchọn cách cuống quýt né tránh. Cô rẽ sang trái, cô gái tên Marche đứngbên cạnh Hoắc Liên Ngao, gương mặt cô ta không chút ủ dột sau khi bị ănmắng, ngược lại vô cùng khiêu khích.
Cô quay sang một hướng khác, ánh mắt người đàn ông đó nhìn xuống ngực cô không chút kiêng dè. Lúc này cô mới nhớ ra chiếc sơ mi trắng vừa mỏngvừa trong suốt của mình, vội vàng đưa tay lên che ngực. Nhưng dường nhưkhông có tác dụng. Lúc này Khang Kiều mới hiểu ra cô nên đi rồi, HoắcTiểu Phàn đang đợi cô.
Chưa đi được mấy bước, vì hoảng loạn cô lại giẫm phải ống quần, cả người mất đi cân bằng, lại loạng choạng rồi ngã về phía trước.
Không dừng lại giây nào, Khang Kiều bò dậy, co cẳng chạy, càng chạy càng hăng. Có cơn gió thổi qua tai cô. Sự thảm hại đột ngột kéo tới cũnggiống như cơn gió từ bốn phương tám hướng, có thể lột sạch quần áo củacô trước mặt mọi người vậy.
Mở cửa phòng sách ra, Khang Kiều không tìm thấy Hoắc Tiểu Phàn. Chiềunay, Khang Kiều đi xuyên khắp các hành lang trải thảm cao quý như một kẻ điên, hỏi từng người một đi lướt qua mình: “Mọi người có nhìn thấy Tiểu Phàn không?”.
Cuối cùng, Khang Kiều tìm thấy thằng bé. Nó không đi đâu cả, đang ngoanngoãn ngủ trưa. Nếu lúc trước suy nghĩ tỉ mỉ một chút sẽ không khó pháthiện sự kỳ lạ của cuộc điện thoại đó. Nhưng Khang Kiều chỉ nghe tớichuyện Hoắc Tiểu Phàn ở phòng sách của Hoắc Liên Ngao là chẳng suy nghĩgì được nữa.
Thì ra là vậy, càng được giáo dục tử tế người ta càng thích dùng mấy thủ đoạn hèn hạ, ví dụ như cô gái tên Marche, ví dụ như Hoắc Liên Ngao vàđám bạn của mình.
Khang Kiều trở về phòng mình, không thèm cởi chiếc áo hôi rình người mồhôi ấy ra, việc đầu tiên cô làm là tìm chiếc di động Hoắc Liên Ngao đưacho cô. Cô không biết mình giữ nó lại làm gì, cô cũng không biết mìnhđiên rồ đến mức nào mà cách một thời gian lại sạc đầy pin cho nó.
Nhất định là thói quen, những thói quen đáng sợ.
Cô cầm chiếc di động trong tay.
Cô đứng trước hồ nhân tạo xinh đẹp, giơ tay lên, chiếc Blackberry màu trắng tạo ra một đường cong đẹp mắt rồi rơi thẳng giữa hồ.
Sáng nay, từ sáng sớm Khang Kiều đã nhận được không ít cuộc gọi. Nhữngcuộc gọi ấy đều tới từ bạn học của cô, dù là cô quen biết hay không quen biết. Những người này đều hỏi chung một chuyện: Có thể tiết lộ chút tin tức nội bộ không, Hoắc Liên Ngao thật sự định hẹn hò với Masako sao?
Nửa tiếng sau, Khang Kiều đọc được một dòng tin thế này: Hoắc Liên Ngaovà Masako cùng xuất hiện tại phòng triển lãm nhiếp ảnh của bạn anh. Hoắc Liên Ngao được phóng viên hỏi lại lần nữa mối quan hệ với Masako. HoắcLiên Ngao lần đầu tiên trả lời mở, anh nói không loại trừ khả năng tương lai có một ngày quan hệ giữa họ từ bạn học trở thành người yêu.
Câu nói này đã bóp nát trái tim của quá nửa số con gái ở Bandar Seri Begawan.
Ngày 13 tháng 8, thứ Năm, ngày 15 tháng 7 âm lịch, cũng tức là rằm tháng bảy theo phong tục truyền thống của người Trung Quốc.
Khang Kiều không bao giờ quên được ngày ấy.
Chúa Jesus qua đời vào thứ Sáu, ngày ấy cũng là ngày 13 của tháng đó. Ởphương Tây, nếu một ngày 13 trùng với thứ Sáu, nó sẽ trở thành cơn ácmộng.
Họ gọi đó là ngày thứ Sáu đen tối. Một vài người từ chối ngồi máy bay,mua nhà, những cuộc hẹn hò với bạn bè, những hoạt động dính dáng tới antoàn của bản thân hay những chuyến đi chơi xa vào ngày này.
Vì ngày này còn có nghĩa là ly biệt.
Sự ly biệt vĩnh viễn.