Ngươi đang nói đùa đúng không!
Ngươi nhìn thấy bộ dáng lúc hắn đêm huấn với chúng ta chưa?
Ngươi nhìn thấy bộ dáng lúc hắn thẩm vấn phạm nhân chưa?
Ngươi biết mọi người ở kinh thành đều gọi hắn là gì không hả?
Ngươi lại còn nói hắn ôn nhu! Cũng phải, hắn đối với ngươi là ôn nhu! Phì, phì!
Chu Bình nghe thấy Thẩm Lệ biết công phu, dùng cả tay chân, trực tiếp bấu chặt lên người Thẩm Lệ như con bạch tuộc.
“Đại sư huynh, huynh biết không, ta từ nhỏ ta đã mơ được cầm kiếm thiên nhai khoái ý ân cừu, huynh có thể dạy ta công phu không, về sau ta sẽ không cần sợ ngỗng mổ nữa.”
Chu Dao lập tức trợn mắt liếc Chu Bình.
“Đệ học công phu là vì muốn tìm ngỗng báo thù sao? Con ngỗng mổ đệ hồi còn nhỏ, sớm đã bị Trương thẩm tử cho vào nồi rồi, kẻ thù của đệ đã chết!”
Chu Bình vẫn bám chặt lấy Thẩm Lệ, uốn tới ẹo lui.
“Đại sư huynh, đại sư huynh, đại sư huynh..” Sử dụng đại pháp nũng nịu.
Thẩm Lệ liền vỗ vỗ đầu Chu Bình đáp: “Chờ trở về hỏi tam thúc một chút, nếu như ông ấy đồng ý, ta sẽ dạy đệ một hai, có điều, ta cũng chỉ biết chút da lông thôi.”
Nhóm ảnh vệ sau núi.. Cái đồ không biết xấu hổ!
Chu Bình vui sướng vội vàng thả Thẩm Lệ ra, nói: “Không có việc gì, da lông của huynh cũng đủ cho ta bắt cá, ném chim, đánh ngỗng rồi.”
Chu Dao trợn mắt trừng thằng nhóc: “Không có tiền đồ!”
Trong thời gian nói chuyện, Chu Hoài Sơn đã tỉnh táo lại. Hắn không có chút hứng thú đối với việc Chu Bình học công phu, càng không hứng thú với việc Thẩm Lệ biết công phu, nghiến răng nghiến lợi túm lấy cổ con ngỗng nhấc lên.
“Tiểu tử, còn muốn truy sát ta! Lát nữa ta cho mày vào nồi nấu!”
Con ngỗng không chịu thua đập cánh bồm bộp.
Chu Hoài Sơn cùng ngỗng lớn mắt lớn trừng mắt nhỏ.
“Lại còn vỗ cánh, còn vỗ nữa ta sẽ nướng cánh của mày lên ăn trước!”
Ngỗng lớn..
Phần phật! Cánh liền vỗ một cái. Đồng thời nó duỗi cổ muốn mổ cho Chu Hoài Sơn thêm một miếng.
Chu Hoài Sơn lập tức trừng mắt, mắng: “Dám chọc ta điên lên, mày cho rằng ta đang nói đùa sao!”
Nói xong, Chu Hoài Sơn trưng ra khuôn mặt hung thần ác sát, xách con ngỗng đi thẳng đến bên đống lửa.
“Cha, đây là ngỗng nhà ai, người trả lại cho người ta..”
Không đợi Chu Thanh nói xong, Chu Hoài Sơn đã rút ra một con dao, giơ tay chém thẳng xuống cổ ngỗng. Hạ một đao, máu ngỗng liền phun ra như suối phun thẳng vào mặt Chu Hoài Sơn.
Con ngỗng càng điên cuồng giãy đạp trong tay Chu Hoài Sơn. Chu Hoài Sơn lại bị kích động, xoát xoát hạ thêm mấy đao.
“Náo, mày còn dám náo! Tiểu tử, ta còn trị không được mày!”
Chu Thanh.. Hít sâu một hơi, nâng trán.
“Cha, đây là ngỗng nhà ai?”
“Trương gia bên cạnh!”
Nói xong, khóe miệng Chu Hoài Sơn khẽ giật giật, nhìn Chu Thanh, lại nhìn con ngỗng đã chết trong tay.
“Khuê nữ, nó đã chết, sao trả lại được, không tốt lắm đâu!”
Chu Thanh sắp bị hắn làm cho tức chết: “Người cũng biết không tốt lắm sao, biết mà còn giết?”
Chu Hoài Sơn lập tức chính nghĩa nói: “Khuê nữ, cái này không thể trách ta a, con không biết vừa rồi nó phách lối thế nào đâu!”
“Không phải là cha ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức sao? Làm sao lại bị ngỗng lớn truy sát?”
Chu Hoài Sơn há to miệng, đầu vai rũ xuống, cả người ỉu xỉu.
Chu Bình nhìn có chút hả hê nói: “Nhị bá, có phải là người cầm ná cao su bắn nó hay không?”
Trước kia nó bị ngỗng đuổi đánh chính là vì lí do này. Không bị ngỗng đánh trúng, những thằng nhóc cũng bị đuổi đánh khắp nửa cái thôn.
Chu Hoài Sơn khinh miệt trừng Chu Bình: “Nhị bá của ngươi đã bao lớn, có thể làm ra chuyện nhàm chán như vậy sao?”
“Vậy người chọc nó như thế nào?”
“Ta muốn nhổ sợi lông của nó làm bút lông ngỗng! Cảm nhận một chút xem cái gì gọi là hồng lô nấu rượu, lông ngỗng truyền tin.”
Rất có tư tưởng a!
Chu Thanh trực tiếp bị Chu Hoài Sơn chọc tức đến bật cười. Nàng thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh Chu Hoài Sơn cẩn thận từng li từng tí tiếp cận con ngỗng như thế nào, mưu toan tốc chiến tốc thắng nhổ lông của nó rồi bỏ chạy ra sao, rồi lại bị ngỗng lớn đuổi giết thế nào. Đây đích xác là chuyện Chu Hoài Sơn có thể làm ra.
Đúng lúc này.
“Ngỗng của ta. Ngỗng của ta a!”
Trương thẩm tử chợt không biết từ nơi nào xông ra, vừa liều mạng hô vừa chạy tới.