Tạ Cát Tường ngây ngẩn cả người.
Đúng vậy, lời Triệu Thụy nói rất có đạo lý.
Người đời đều biết Thánh Thượng một mực tình thâm với Minh Đức Hoàng Hậu đã qua đời, năm đó thân thể Minh Đức Hoàng Hậu gầy yếu, không thể được chọn làm Hoàng Thái Tử Phi, cũng do Thánh Thượng trong lúc bệnh nặng đã khẩn cầu tiên đế, muốn thỏa mãn di nguyện này của mình.
Lúc ấy tiên đế thương hắn tuổi trẻ nhiều bệnh, nên cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng, cũng không biết có phải trời xanh rủ lòng thương hay không, sau khi thành thân, sức khỏe Thái Tử và Thái Tử Phi vậy mà lại cùng nhau có chuyển biến tốt, tuy thân thể không khỏe mạnh bằng người thường, nhưng cũng không hề triền miên trên giường bệnh, sống chết không biết ngày.
Sau đó, Thánh Thượng đăng cơ làm đế, lập Thái Tử Phi làm Hoàng Hậu, bên cạnh cũng không có phi tần nào khác, trong lúc nhất thời được truyền ra như một giai thoại.
Chẳng qua, trước sau thân thể Minh Đức Hoàng Hậu vẫn gầy yếu, sau khi sinh Nhị hoàng tử không bao lâu liền bị bệnh, Thánh Thượng dùng hết toàn lực cứu chữa cho Minh Đức Hoàng Hậu, nhưng cuối cùng vẫn tiễn biệt thê tử của mình vào lúc Nhị hoàng tử 6 tuổi.
Một lần đau buồn kéo dài vài năm, đợi Nhị hoàng tử hơn mười tuổi, Thánh Thượng mới nạp tiếp phi tần vì huyết mạch hoàng thất, bất quá sau khi Thư tần sinh Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử, hắn cũng không hề bước vào hậu cung nữa.
Kể từ đó, người đời càng biết Thánh Thượng là người si tình.
Văn Chính Thành thể hiện thái độ “Không màng tất cả” vì Phan Lâm Lang, thật ra đã gãi đúng chỗ ngứa, chọc trúng tâm tư Thánh Thượng.
Triệu Thụy hơi hơi nhíu mày: “Hai vụ án xảy ra trong phủ Văn Chính Thành, có lẽ không đơn giản như bề ngoài.”
Nói tới đây, Triệu Thụy liền nói: “Muội đi nghỉ trước, ta viết một sổ con gửi Thánh Thượng.”
Sắp xếp xong công việc cho giáo úy, Triệu Thụy liền thúc giục Tạ Cát Tường về Bách Hoa Viên nghỉ ngơi.
Tạ Cát Tường trở lại Bách Hoa Viên, đơn giản tắm gội thay y phục, sau đó liền nằm trong mùi hương ngưng thần, chậm rãi ngủ say.
Một đêm không mộng mị.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Đến sáng hôm sau, khi Tạ Cát Tường tỉnh lại, còn có chút hoảng hốt.
Hà Mạn Nương thấy Tạ Cát Tường dường như còn chưa tỉnh ngủ, vội mang trà bạc hà lại đây: “Tiểu thư súc miệng đi.”
Tạ Cát Tường đầu tiên súc miệng, sau đó lại uống một chén nước mật ong, lúc này ý thức mới tỉnh táo lại.
“Ở Phương Phỉ uyển mới có mấy ngày đã có chút lười nhác rồi, chạy có một ngày mà mệt quá mệt.”
Hà Mạn Nương nhẹ giọng cười cười, chọn cho nàng xiêm y hôm nay cần mặc.
“Có bận, cũng có mệt, nhưng tiểu thư rất vui vẻ nha.”
Từ khi bắt đầu làm việc ở Cao Đào Tư, Hà Mạn Nương liền làm cho nàng vài bộ xiêm y tay áo bó màu nhạt cùng quần váy dài, dễ mặc, cũng thoải mái thanh nhã, rất thích hợp với nàng.
Tạ Cát Tường mặc bộ áo váy màu trúc xanh Hà Mạn Nương chuẩn bị sẵn, ngồi trước bàn trang điểm cho mình.
Hà Mạn Nương búi tóc cho nàng, dùng sa hoa mới làm cố định sơ, tạo trên đỉnh đầu một vòng cung rất đẹp.
“Đẹp không?” Tạ Cát Tường nhảy dựng lên, cười nhìn Hà Mạn Nương.
Hà Mạn Nương giúp nàng vuốt thẳng nếp gấp trên xiêm y: “Đẹp, lúc nào tiểu thư cũng đều đẹp.”
Thu thập thỏa đáng, Tạ Cát Tường lập tức lên tinh thần.
Nàng dùng bữa sáng đơn giản, sau đó liền đi thư phòng của Triệu Thụy.
Sáng tinh mơ, Triệu Thụy đã xử lý hồ sơ.
Tạ Cát Tường cũng không ngạc nhiên, vào thư phòng liền ngồi vào đối diện hắn: “Như thế nào? Qua một đêm có tiến triển gì không?”
Triệu Thụy ngẩng đầu nhìn nàng, thấy hôm nay nàng đổi một bộ y phục mới, trên đầu cũng đeo hai đóa hải đường đáng yêu lại xinh đẹp, khuôn mặt liền có chút mềm mại hơn.
Mỗi lần nhìn nàng, trong lòng luôn không nén được vui mừng.
Tạ Cát Tường thấy hắn tươi cười, cũng cười theo hắn: “Sao vậy, tự nhiên cao hứng?”
Triệu Thụy bình tĩnh nhìn nàng, dường như không chút để ý nói: “Chỉ cần gặp muội, trong lòng liền cao hứng.”
Tạ Cát Tường: “……”
Mặt Tạ Cát Tường, lập tức còn hồng hơn đóa hoa hải đường nàng cài trên tóc.
Triệu Thụy thu hết vào mắt, lập tức đổi đề tài: “Khuya hôm qua mới tìm thấy đại phu Tôn Tam Lang mời xem vết thương cho Phan Lâm Lang, hắn tự nói nhà ở quê có việc gấp, nên mới rời khỏi Lưu Li trang trong đêm.”
Lời này vừa nghe liền có chút giả dối.
Cho dù là nhà ở quê gửi thư, khẳng định hắn cũng phải chờ đến ban ngày đi trạm dịch lấy thư trở về, sao có thể biết quê nhà có việc gấp vào lúc nửa đêm?
Tìm được người, Tạ Cát Tường lập tức lên tinh thần lên: “Rồi sao, hắn có khai không?”
Triệu Thụy thấy đôi mắt hạnh xinh đẹp kia của nàng lại rơi xuống trên người mình lần nữa, không khỏi cười cười: “Đương nhiên hắn khai rồi, bất quá hắn chỉ nói vào tháng trước Tôn Tam Lang nhất định phải lén mua thuốc mê ở chỗ hắn, vì giá mua cao hơn giá thị trường gấp 3 lần, hắn động tâm, nên bán cho hắn ta.”
Tôn Tam Lang hạ thuốc mê Phan Lâm Lang, chính là như thế.
Cho nên khi hắn vừa nghe nói Quân Khí tư xảy ra chuyện, đương gia phu nhân mất tích, sau đó còn cháy, hắn lập tức liền nghĩ tới việc này, sợ tới mức lập tức bỏ chạy.
Loại thuốc như thuốc mê này, đương nhiên không thể tùy ý mua bán.
Lúc này Tạ Cát Tường mới thở phào một hơi: “Do vậy, chuyện Tôn Tam Lang hạ thuốc mê Phan Lâm Lang đã có chứng cứ.”
Rút được củ cải kéo ra cả bùn, chỉ cần phía Tôn Tam Lang có thể định tội, mặc dù hắn không dám khai nhận Văn Chính Thành, giám chính Quân Khí tư như Văn Chính Thành cũng không có kết cục tốt.
Đến tận đây, nghi án Phan Lâm Lang mất tích, có thể xem như đã tra ra manh mối.
Bất quá, Triệu Thụy đứng dậy, nói với Tạ Cát Tường: “Chúng ta có thể lại đi hỏi Văn Chính Thành. một câu.”
“Chắc rằng Văn đại nhân còn chưa biết, ngoại thất âu yếm của mình đã chết.”
Phan Lâm Lang còn chưa bắt về lại được, nhưng thật ra bên phía Văn Chính Thành lại có thể thẩm vấn một phen.
Đoàn người ra khỏi Phương Phỉ uyển, đi đến Quân Khí tư.
Đến trước nha môn Quân Khí tư, lại đúng lúc xem được náo nhiệt.
Cũng không biết gã sai vặt nào của Lưu Tam công tử lắm miệng, lại tiết lộ quan hệ giữa Lưu Tam công tử và Phan Lâm Lang ra ngoài, khiến người Lưu gia nổi lên nghi ngờ đối với cái chết của Lưu Tam công tử.
Làm sao có thể bỏ qua được, người một nhà đứng ngồi không yên, mới sáng tinh mơ đã đến đây gây chuyện.
Tạ Cát Tường xốc màn xe lên, nhìn thấy Văn Chính Thành đang đứng ở cửa Quân Khí tư, vẻ mặt xanh mét.
Gia chủ Lưu gia đứng ngoài cửa Quân Khí tư, hô to với Văn Chính Thành: “Nhi tử của ta và tức phụ ngươi cùng nhau rời đi, hiện giờ nhi tử ta lại chết, Văn đại nhân, ngươi bắt buộc phải cho Lưu gia chúng ta một lời giải thích.”
Còn phải cho lời giải thích như thế nào được?
Giờ phút này, không chừng ý nghĩ muốn chết Văn Chính Thành cũng đều có.