“Bản năng?” Dương Sóc nhướn mày, “Có ý gì?”
Chàng trai chỉ chỉ thân thể chính mình, “Không biết nữa, có thể là khí tức của tôi tương đối nhạt, cho nên không để người phát hiện? Bằng không cũng không có giải thích khác!”
Không có giải thích khác… khóe miệng Dương Sóc lần nữa giật giật, “Vậy, dị năng của cậu là gì?”
“Dị năng…” Chàng trai lần nữa chớp mắt nhìn, “Các cậu nói là cái này sao?”
Nói xong, đầu ngón tay chàng trai toát ra một ngọn lửa. Ngọn lửa kia không phải màu đỏ cũng không phải màu da cam mà là màu trắng nhạt!
Mặc dù là màu trắng nhạt, thoạt nhìn giống như tùy thời đều có thể dập tắt, nhưng mà, nhiệt độ kia lại rất nóng bỏng.
Dương Sóc và Cố Diễm chỉ đến gần đã cảm thấy thân thể như bị đốt cháy.
Cố Diễm cùng Dương Sóc liếc nhau, ánh mắt lộ ra vẻ kinh dị, “Đây là lửa gì, sao nhiệt độ lại cao như vậy?” Dương Sóc hỏi, vẻ mặt kinh ngạc không che giấu.
“Chính là ngọn lửa đó!” Chàng trai giống như hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời Dương Sóc, “Ngọn lửa của tôi chính là như vậy đó! A, trước đừng nói cái này, nướng chín rồi kia, chúng ta ăn đi!”
Dương Sóc có chút buồn cười, “Ừ, ăn đi, cậu muốn ăn bộ phận nào?”
“Đương nhiên là đùi!” Mặc dù nói như vậy, nhưng chàng trai không tự mình động thủ, chẳng qua là trơ mắt nhìn Dương Sóc, sau đó lại nhìn Cố Diễm, đáy mắt in đầy hai chữ ‘muốn ăn’.
Dương Sóc nhìn rồi nở nụ cười, “Được, cậu ăn đi, muốn ăn thì tự mình xé.”
Chàng trai nghe vậy lập tức không khách sáo, Cố Diễm cùng Dương Sóc cũng bắt đầu ăn.
Đương nhiên, Cố Diễm đều được Dương Sóc hầu hạ, như rất sợ đối phương ăn không thoải mái vậy.
Hai người ăn xong, à, không, là ba người ăn xong, chàng trai thỏa mãn vuốt cái bụng ăn quá no của mình.
“A, ăn quá ngon, thật sự là rất lâu rồi không ăn thức ăn ngon như vậy! Quá thoải mái rồi!”
“Còn chưa biết cậu tên là gì?” Sau khi ăn xong, Dương Sóc như nhớ tới cái gì nói.
Chàng trai “A” một tiếng, không ý tứ cười cười, “Đúng vậy, quên mất tiêu, tôi tên là Hàn Triều.”
“Tôi tên Dương Sóc, đây là bạn đời của tôi, Cố Diễm.” Dương Sóc cũng tự giới thiệu.
“Bạn đời?” Đàn ông, Hàn Triều ngẩn người, “Cậu nói là, quan hệ các cậu là người yêu?”
Dương Sóc mỉm cười gật đầu, “Không sai, thế nào, rất kinh ngạc sao?”
Hàn Triều ấp úng lắc đầu, “Không… không phải kinh ngạc, tôi chỉ là không hiểu, chẳng lẽ, đàn ông cùng đản ông cũng có thể làm người yêu sao?”
Dương Sóc nghe lời này cười ha ha, cảm thấy người kia thật không phải đơn thuần bình thường, nếu như không phải giả bộ, như vậy hoàn cảnh cuộc sống trước kia của người này có phải rất đơn thuần không!
“Vì sao không thể? Đàn ông cùng đàn ông yêu nhau, đàn ông cùng phụ nữ yêu nhau trước kia đã là bình thường, đừng nói chi hiện tại, chỉ cần mọi người sống tốt, yêu mến lẫn nhau, vậy chẳng phải đã đủ sao?”
“Vậy là đủ rồi sao?” Sắc mặt Hàn Triều khẽ biến, cũng không biết nghĩ tới điều gì.
Nhìn bộ dáng này, rất giống như kẻ khốn khổ vì tình, cũng có lẽ là lời Dương Sóc nói kích thích anh ta quá lớn.
Có điều bất kể như thế nào, bọn người Dương Sóc không phải anh trai tri kỷ, cho nên cũng không quan tâm lắm.
Trôi qua chốc lát, sắc trời đều đã tối, bọn người Dương Sóc cũng phải về rồi.
Hàn Triều rất không nỡ mà nói: “Các cậu phải đi rồi! Muốn đi đâu vậy!”
Dương Sóc chỉ chỉ một phương hướng, “Chúng tôi có một đoàn xe ở bên kia, cho nên phải trở về đó.”
“Các cậu nói là các cậu còn rất nhiều đồng đội sao?” Ánh mắt Hàn Triều hơi sáng ngời.
“Đúng vậy.” Dương Sóc cười gật đầu, “Nơi đó còn rất nhiều người, cho nên chúng tôi phải đi rồi.”
“Vậy có thể cho tôi đi theo các cậu không? Dù sao các cậu nhiều đồng đội như vậy, cũng không quan tâm nhiều thêm một người như tôi đi? Tôi không có nơi để đi, đi theo các cậu được không?”
Khóe miệng Dương Sóc giật giật, tại sao ai đến cũng muốn đi theo bọn họ? Dương Hải lúc trước cũng vậy, Hàn Triều hiện tại cũng vậy… hơn nữa người này không phải người bản xứ ở đây? Xác định?
“Vậy trước kia cậu ở chỗ nào?” Dương Sóc hỏi.
Hàn Triều chép miệng, “Tôi cũng… mới đến không bao lâu, thứ gì cũng thay đổi, tôi cứ dạo chơi khắp nơi như vậy, cho đến bây giờ… Các cậu yên tâm, tôi cũng sẽ không toi công đi theo các cậu, đánh thây ma gì đó tôi làm rất tốt, các cậu chỉ cần cho tôi ăn ngon là được!”
E là nửa câu sau cùng mới là quan trọng nhất đi! Dương Sóc không nói gì nhìn Cố Diễm một cái, hỏi thăm ý đối phương. Mà Cố Diễm chỉ đạm mạc nhẹ gật đầu, ý là để anh ta đi theo cũng không sao.
Vì vậy, Dương Sóc đáp ứng, “Được, cậu có thể gia nhập chúng tôi, nhưng cậu phải tuân thủ hứa hẹn, khi đoàn xe chúng ta gặp nạn cậu phải hỗ trợ, hơn nữa không được phản bội!
“Đây là khẳng định!” Hàn Triều trịnh trọng gật đầu, “Các cậu yên tâm, Hàn Triều tôi tuyệt đối không phải tiểu nhân!”
Dương Sóc mỉm cười, “Được, vậy chúng ta cùng đi.”
Vì vậy, hai người ra ngoài, lúc trở về liền có thêm một người.
Trở lại đoàn xe, Cố Diễm cùng Dương Sóc vốn định tùy ý tìm một chiếc xe an bài cho Hàn Triều, không ngờ đối phương lại muốn đi theo bọn họ, dù sao trong xe cũng có chỗ ngồi xuống, hai người cũng không cự tuyệt.
Vì thế, Hàn Triều liền theo họ đến xe kia, có chút ngoài ý muốn là Chu Châu cùng Liễu Phi Tuyết đã trở lại, lúc này hai người đang ngồi trên xe.
Khi Hàn Triều xuất hiện Chu Châu cùng Liễu Phi Tuyết đồng thời nhìn sang, ánh mắt lóe lên.
Dương Sóc nhìn phản ứng này của hai người liền biết có gì đó, nhướn mày, “Làm sao vậy?” Người hỏi đúng là Dương Sóc.
Chu Châu bình tĩnh nhìn Hàn Triều, “Tu chân giả?”
Tu chân giả… ba chữ kia vừa ra khỏi miệng Cố Diễm cùng Dương Sóc đều ngẩn người, “Tu chân?”
Thế giới này thật đúng là huyễn huyễn, thậm chí ngay cả tu chân cũng xuất hiện sao?
“A… các cậu làm sao biết?” Hàn Triều hết sức kinh ngạc nhìn Chu Châu cùng Phi Tuyết.
Ánh mắt Chu Châu hơi híp lại một chút, “Đương nhiên là nhìn ra rồi, đầu năm nay… tu chân cũng không nhiều lắm.”
“Đúng vậy.” Giọng Hàn Triều có chút mất mát, “Đích xác không nhiều, các cậu cũng là tu chân giả phải không? Nhưng mà tôi không cảm giác được khí tức tu chân từ trên người các cậu!”
Chu Châu hơi mím môi, thản nhiên nói: “Đúng là không có khí tức tu chân, bởi công pháp của bọn ta chưa xem là tu chân chân chính.” Nói xong, Chu Châu liếc nhìn Liễu Phi Tuyết bên cạnh.
Ánh mắt Liễu Phi Tuyết đã ở trên người Hàn Triều, luôn không dễ dàng mở miệng, y đột nhiên nói: “Công pháp tu luyện của ngươi không phải một mình đi?”
Người bên ngoài có lẽ không hiểu lời này có ý gì, nhưng Hàn Triều nghe xong liền minh bạch, sắc mặt anh ta lập tức biến đổi, màu mắt cũng bắt đầu u ám.
Chu Châu khó hiều nhìn về phía Liễu Phi Tuyết, “Phi Tuyết? Công pháp của hắn có gì đặc biệt sao?”
Liễu Phi Tuyết nhàn nhạt lắc đầu, “Không có gì…” Bộ dáng không muốn nói thêm nữa.
Hàn Triều thở dài, vừa muốn nói gì, bỗng nhiên âm thanh cảnh báo phía trước vang lên, đó là… có người động thủ! Người nào vậy mà buổi tối lại đến kho lương! Muốn chết!