” Lại đây nào , Law .” Haruki mỉm cười nhìn Law , mở hai tay ra chờ cậu. Law chần chờ nhìn cô rồi nhìn Doflamingo , sau một lúc cậu chậm rãi đi đến chỗ cô rồi để cho cô ôm vào người , đặt cậu ngồi lên đùi cô .
” Chị có vẻ quen thuộc với hắn nhỉ ? ” Doflamingo cười cười rồi đứng dậy , Rocinante cũng theo sau đứng dậy rồi đi khỏi phòng .
” Hmm … ” Haruki không trả lời mà chỉ chậm rãi niết mặt cậu , tay còn lại kiểm tra những vết thương của cậu .
Sau khi cậu được cô kiểm tra xong xuôi hết rồi thì cô nhìn cậu rồi chỉ sang phía của Haruto đang ngồi đọc sách .
” Đó là anh trai của ta , tên Haruto như lần trước ta đã giới thiệu cho ngươi .” Law nhìn sang anh , hơi giật mình khi anh đột nhiên ngẩn đầu từ cuốn sách nhìn cậu .
“Ngươi là Law ? ” Law gật đầu , mắt vẫn không rời khỏi anh .
” Ngươi không tỏ vẻ đáng thương nhỉ ? Tại sao ? Đa phần những đứa trẻ như ngươi sẽ luôn tỏ vẻ đáng thương để người khã trợ giúp . Tại sao ngươi lại không làm như vậy ? Ngươi đã trải qua địa ngục , như theo lời của ngươi và ngươi không muốn có một cuộc sống bình yên sau những gì ngươi đã trải qua mà ngươi lại muốn giết và phá hủy cuộc sống của những người khác , thậm chí là của những người ngươi không hề quen biết . ” Haruto nhìn chằm chằm vào mắt cậu . Đôi huyết mâu không cảm xúc khiến cho cậu rùng mình nhưng nó lại không như lần đầu tiên cậu nhìn thấy anh , mà nó có gì đó quen thuộc …
Cảm giác giống như anh cũng đã từng trải qua địa ngục của riêng anh …
” Ta không muốn yếu đuối . Bọn hắn đã giết đi gia đình ta , giết đi bạn bè của ta , hủy diệt quê nhà của ta … Vì cái gì mà bọn hắn có quyền đó chứ ! Ta muốn phá hủy mọi thứ ! Ta muốn bọn hắn cũng phải cảm nhận được những gì ta đã phải trải qua ! Ta hận thế giới này ! ” Law tức giận hét lên , vô thức quên mất rằng vẫn còn một vài thành viên ở trong phòng cùng với cậu và người đang ngồi trước mặt cậu chính là anh trai của Donquixote Doflamingo .
Sau một hồi im lặng , cậu sững người khi nhìn thấy Haruto đột nhiên cười lớn . Gương mặt lạnh lùng kia vốn không nên xuất hiện một nụ cười lại hiện lên ngay trước mắt của mọi người trong phòng và điều đó khiến cho họ sững sốt . Anh trai của thiếu chủ chưa bao giờ nở nụ cười hay biểu hiện bất cứ cảm xúc nào ngoài một gương mặt không cảm xúc . Nhưng giờ đây , thằng nhóc vẫn chưa chính thức là một thành viên của gia tộc lại có thể khiến cho anh cười một cách tự nhiên như vậy tất nhiên là không thể nào bỏ qua được !
” Ngươi trả lời được đấy , Law . Ta thích ngươi đấy .” Haruto nghiêng đầu nhìn cậu rồi đặt cuốn sách xuống , đứng dậy rồi tiến đến gần cậu . Khi anh đã đứng trước cậu và cô thì anh đặt một tay lên vai cậu , vỗ nhẹ .
” Ngươi tốt nhất đừng chết nhanh quá . Muốn trả thù thế giới này thì hãy biểu hiện giá trị của ngươi đi . Có thể ta sẽ cho ngươi được thứ sức mạnh mà ngươi mong muốn … ” Vừa dứt lời thì lòng bàn tay của anh đang đặt trên vai cậu đột nhiên hiện lên một màu xanh lục rồi biến mất nhanh chóng . Cậu cảm nhận được các vết thương trên người dường như đã biến mất và sự mệt mỏi trong người cùng tan biến theo .
” Law , đừng làm cho ta thất vọng . Nếu như ngươi khiến cho ta chấp nhận ngươi thì có lẽ căn bệnh này có thể được chữa trị đấy .” Haruto nói rồi rút tay lại , đi về chỗ ngồi mới nãy để cầm lên cuốn sách . Nhìn Law và Haruki một lần cuối , anh bước ra khỏi phòng rồi biến mất khỏi tầm mắt của mọi người .
” Ngươi khiến cho bọn ta bất ngờ đấy .” Gladius nhìn Law với cặp mắt đầy ngạc nhiên .
” Đúng vậy ah ! Ngươi có thể khiến cho Haruto-sama cười ! ” Giolla nói .
” Law , ta nói với ngươi một điều … Anh trai ta có thể nhìn rất lạnh lùng và tàn nhẫn như vậy … Mặc dù anh trai ta nói rằng ngươi phải biểu hiện giá trị của mình nhưng trong thâm tâm của anh trai ta , anh ấy đã chấp nhận ngươi rồi … Chỉ là anh ấy không giỏi thể hiện cảm xúc mà thôi … ” Haruki nói với giọng điệu buồn bã .
” Nhưng ngươi có biết tại sao anh trai ta lại cười không ? ” Law lắc đầu , tò mò nhìn cô .
” Anh trai ta không thích những đứa trẻ tỏ vẻ tội nghiệp … anh ấy ghét bọn chúng … Ta cũng như vậy … Bọn ta lại ưu thích những đứa trẻ mang lòng căm hận đối với mọi thứ hơn … Những đứa trẻ biết đứng dậy và chống lại những nỗi đau trong cuộc sống … Những đứa trẻ không khóc lóc chỉ vì những điều nhỏ nhoi không đáng nhắc đến … Và ngươi đã hoàn thành sự kiểm tra của anh trai ta … “
” Đừng lo lắng điều gì hết … Ta tin ngươi sẽ có thể làm được … ” Haruki mỉm cười nhẹ nhàng rồi hôn lên đầu cậu .
” Vừa mới nãy anh trai ta đã chữa thương cho ngươi , bây giờ ngươi hãy đi tìm Baby5 để con bé dẫn ngươi đến phòng mới .” Haruki đặt cậu xuống rồi đứng dậy theo . Cô vỗ nhẹ lên đầu cậu thêm một lần nữa trước khi rời khỏi phòng .
” Hẹn gặp lại … Trafalgar . D . Water Law … ” Cô thì thầm khi đang bước trở về phòng của mình .
” Mong ngươi đừng làm bọn ta thất vọng … ” Cô nhìn thấy anh đang đứng trước cửa phòng của anh , chưa bước vào trong .
” Dù sao thì những người dẫn đường cũng không muốn chỉ dẫn cho những kẻ thất bại mà … ” Cô bước ngang qua anh , cùng lúc với anh đẩy cánh cửa vào .
” Đúng không ? ” Hai người đồng thời nở một nụ cười rồi anh bước vào trong phòng còn cô thì trở về phòng của cô .
Một nụ cười đầy thích thú …