Cơn tình yêu đầy ắp đang chờ được giải tỏa.
Bước chân của hai người sát gần nhau, Hình U bị anh đè ở cạnh bàn, người đàn ông đưa một tay ra sau lưng bảo vệ eo cô, không ngừng áp xuống, cơ thể nóng rực khuấy đảo đáy lòng tràn đầy xuân sắc.
Cô liên tục ngả người về phía sau, cho đến khi sắp không chịu được nữa, Minh Trầm liền thuận thế bế cô ngồi lên bàn. Chiếc áo len bị vén lên cao, vòng eo trắng ngần phản chiếu trong gương.
Ánh mắt cô gái đầy vẻ yêu kiều, ngồi ở trên bàn nghịch cúc áo của anh: “Anh đừng nhúc nhích.”
Cô đưa tay đẩy anh ra, bàn tay nâng khuôn mặt tuấn tú lên nhìn một cách tùy ý, cuối cùng chạm vào đôi môi vô cùng xinh đẹp ấy: “Em muốn hôn.”
Minh Trầm cố ý hùa theo cô, ngón tay xoa nhẹ ở trên người cô: “Hôn anh sao?”
Hình U nhoài người đến gần, cúi đầu ngửi môi anh: “Thơm quá.”
Chỉ ngửi thôi? Minh Trầm không hài lòng với sự đụng chạm như chuồn chuồn đạp nước của cô, cố ý hỏi: “Chỉ như vậy?”
Hình U ôm lấy khuôn mặt anh, sau đó phủ lên đôi môi có mùi rượu êm dịu một cách chuẩn xác, còn đặt cho nó một cái tên rất chi là văn học: “Cái này gọi là “Trường trường tửu tửu”.”
Minh Trầm ôm lấy đôi chân đang vòng qua eo của mình, bế cô từ trên bàn xuống, sửa lại cho đúng: “Là trường trường cửu cửu.”
*Trường trường tửu tửu: uống (nếm) rượu với người mình thích.
Trường trường cửu cửu: dùng để chỉ một tình yêu lâu dài, cả đời.
*
Đầu năm mới, Nam Trầm Bắc U chính thức công khai, CP này trở nên siêu hot trên mạng, “Ngự Thiên Hạ” cũng nhân cơ hội này công bố Bạch Nguyệt Quang để tạo bước đệm cho bộ phim mới.
[Đúng thiệt cmnr, Bạch Nguyệt Quang] [Đoán tới đoán lui cũng không đoán ra được cái này] [Được rồi, tui không cần hậu kỳ làm hiệu ứng đặc biệt gì đâu, xem phông xanh thì tui cũng tự tưởng tượng được hết á, nên mau phát sóng cho tui đi!]Có người tung ra một đoạn video hậu trường, Hình U không chuyên nghiệp nhưng lại quay một cách trôi chảy, còn Minh Trầm quanh năm được khen ngợi kỹ năng diễn xuất tốt thì NG rất nhiều lần.
Khi anh hỏi đạo diễn nên diễn cảnh “Nam chính nhìn Bạch Nguyệt Quang” như thế nào?
Đạo diễn thốt ra lời vàng ngọc: “Cậu kiềm chế một chút là được.”
[Há há há há đến đạo diễn cũng cà khịa luôn rồi] [Ánh mắt như hổ đói nhìn mồi zậy đó] [Minh Trầm gặp “thất bại” lớn nhất trong lịch sử quay phim của mình]“Ngự Thiên Hạ” chậm trễ không định ngày phát sóng, fan CP đã dùng các cảnh hậu trường và những bộ quần áo mà hai người đã mặc trong chương trình, ngay cả trang phục ngày Tết Trung thu cũng được cắt nối biên tập thành video kèm theo những bản nhạc cổ trang thâm tình, mọi người dường như đang xem một bộ phim có kiếp trước và kiếp sau.
Một số cư dân mạng bắt đầu thảo luận, có phải Hình U thật sự sẽ gia nhập làng giải trí không?
Cho đến khi Hình U chia sẻ lại bài thông báo rằng cô sẽ biểu diễn tại Nhà hát lớn Nhân dân Cảnh thành vào mùa xuân.
Hình U được mời diễn tấu violin trong phòng hòa nhạc của Nhà hát lớn Nhân dân, trong khoảng thời gian này cô cũng không rảnh rỗi, tự mình sáng tác, không ngừng nghiên cứu kỹ thuật, mài giũa kỹ năng và nâng cao trình sáng tác của mình.
Cũng trong khoảng thời gian này, Minh Trầm tiếp tục đi sang nơi khác đóng một bộ phim về phòng chống ma túy, đoàn phim hoạt động theo hình thức kín, nên cả hai không thể gặp nhau.
Mỗi khi Hình U thư giãn, đa phần cô đều tìm đến Khương Ngải Chanh.
Trong Tết, Khương Ngải Chanh nhập viện vì sức khỏe không tốt, bác sĩ nhắc nhở cô ấy phải thường xuyên chú ý giữ gìn sức khỏe, không nên làm việc quá sức. Khương Ngải Chanh bận rộn đóng phim trong mấy năm qua dường như đã nhận thức được, nên lịch trình năm nay được kéo giãn ra và không còn gò ép bản thân làm việc chăm chỉ ngày đêm nữa.
“Hai năm qua mình đã liều mạng làm việc quá rồi, chỉ sợ kiếm tiền mà chẳng có mạng để tiêu, giành được danh tiếng nhưng chẳng có mạng để hưởng.” Cuộc sống vẫn còn dài, cô ấy không muốn trải qua vài cái mười năm với một cơ thể ốm đau bệnh tật.
Nghe thấy Khương Ngải Chanh giác ngộ, Hình U cũng rất tán thành, cô giơ ngón tay cái lên: “Có lý, sau này mình cũng không thức khuya nữa.”
“Ể?” Khương Ngải Chanh dường như nghe thấy một câu chuyện cười, hỏi cô: “Ban đêm vận động dữ lắm à?”
Hình U không tưởng tượng nổi: “Chanh tử, cậu đen tối quá đi.”
Những chủ đề có thể nói giữa bạn thân còn sâu xa hơn trong tưởng tượng, Khương Ngải Chanh đúng lý hợp tình: “Quả cam vốn dĩ có màu vàng*.”
*Màu vàng bên Trung thường được chỉ mấy người tà dâm có quỷ theo sau:)))) (Còn chữ “Chanh” trong Khương Ngải Chanh là quả cam)
Đôi tay Hình U ôm lấy cơ thể mình: “Eo ơi sợ thật, mai mốt đến nhà của cậu, chỉ sợ vừa bước vào cửa đã vấp phải cái quần* của cậu rồi.”
*Đây là một cách thể hiện lời nói khiếm nhã trên mạng, khi thấy nội dung sexy quá mức thì rất nóng lòng muốn cởi quần ra
Cả hai đều cười ngặt nghẽo.
Điện thoại trên bàn trà vang lên.
Khương Ngải Chanh đứng dậy, vừa cầm lên thì thấy là Tưởng Tử Dục.
Cô ấy mỉm cười trả lời điện thoại, Hình U lặng lẽ quan sát, thấy ánh mắt của Khương Ngải Chanh sáng rực lên khi nhận được cuộc gọi từ Tưởng Tử Dục.
Khương Ngải Chanh không hề né tránh cô mà nhận điện thoại, tuy không biết Tưởng Tử Dục nói gì nhưng cô có thể nghe rõ giọng nói của Khương Ngải Chanh: “Mua quà à? Cậu muốn tặng cho ai?”
Mua quà?
Hình U vẫn giữ nguyên sự tò mò, nhưng giây tiếp theo, nụ cười trên mặt Khương Ngải Chanh biến mất không dấu vết.
Khương Ngải Chanh cúp điện thoại, Hình U nhíu mày đi đến bên cạnh cô ấy: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Khương Ngải Chanh hít sâu một hơi, ngón tay buông thõng ở bên người phát run, nghiến răng nói: “Không có gì.”
“Chanh tử.” Bộ dạng này, tất nhiên là không có khả năng không có chuyện.
Nụ cười rạng rỡ không còn, sức sống cũng mất theo, Khương Ngải Chanh như người mất hồn, ngơ ngác bước về phía trước.
Đột nhiên, cô ấy quay đầu lại nói với Hình U: “Có lẽ chẳng bao lâu nữa, cậu ấy sẽ mời chúng ta uống rượu mừng.”
Tưởng Tử Dục hỏi cô ấy qua điện thoại, tặng quà gì cho con gái là tốt nhất?
Cô ấy hỏi, tại sao muốn hỏi cô ấy?
Tưởng Tử Dục nói, “Không phải chúng ta là bạn sao? Mình cũng ngại hỏi những người khác, hơn nữa mình cảm thấy tính cách của cô ấy rất giống cậu, nên nghĩ tới nghĩ lui thì tìm cậu là hợp lý nhất.”
Khương Ngải Chanh không hiểu.
“Cậu ấy nói cô gái đó rất giống mình.”
“Nếu giống mình, tại sao không thể là mình?”
Hình U không dám hỏi thêm khiến cô ấy đau lòng, nên đã lén đi tìm hiểu, từ Minh Trầm biết được Tưởng Tử Dục có vẻ có hứng thú với nữ diễn viên mới nổi mà công ty đang nâng đỡ.
Rõ ràng đã nói sẽ không yêu đương với người trong giới, nhưng vừa quay đầu liền tự vả, Hình U cảm thấy bất công cho bạn mình, cô giận Tưởng Tử Dục vô cùng, nhưng hết lần này đến lần khác không thể nói ra.
Thấy Khương Ngải Chanh bị mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn, cô rất đau lòng: “Em muốn giúp cậu ấy.”
Minh Trầm trấn an: “Tiểu Khổng Tước, có một số tình cảm có thể sẽ được đáp lại mà không cần nói rõ ràng.”
Cũng giống như Khương Ngải Chanh, biết rõ Hình U thích Minh Trầm, nhưng khi cô ấy gặp Minh Trầm trong giới giải trí, cô ấy vẫn sẽ không trực tiếp chọc thủng tâm tư của bạn mình với danh nghĩa giúp đỡ.
Bởi vì họ không biết đối phương đang nghĩ gì, tất cả những gì họ có thể làm là bảo vệ cẩn thận tâm ý đó.
Minh Trầm nói chuyện điện thoại một lúc lâu mới dời được sự chú ý của Hình U, tạm thời quên đi chuyện của người khác và chỉ tập trung vào người anh.
Hình U chọc vào màn hình: “Anh định quay ở đó bao lâu nữa?”
Minh Trầm sảng khoái hứa hẹn: “Yên tâm, nhất định sẽ kết thúc trước buổi biểu diễn của em.”
Được một người giữ ở trong tim và ở trên môi là một chuyện rất hạnh phúc.
Hình U che miệng cười: “Anh vất vả như vậy, em tặng cho anh một món quà nhé.”
“Hử?” Minh Trầm trở nên hứng thú, “Quà gì thế?”
Cô lấy ra những thứ mà mình đã mua ngày hôm qua, đang hăng hái chuẩn bị chia sẻ thì đột nhiên cất ngược trở về, thần bí nói: “Đợi anh nhận được thì sẽ biết.”
Vài ngày sau, Minh Trầm nhận được một bưu kiện chuyển phát nhanh, mở ra xem, bên trong là một đôi khuy măng sét.
*
Vào tháng 4, hai ngày sau khi đoàn phim đóng máy, Minh Trầm cập nhật một bức ảnh hàng ngày lên Weibo.
Bức ảnh không lộ mặt, góc chụp là từ tay trái cầm bó hoa trở xuống.
Các fan hâm mộ phản ứng lại, ngay lập tức gào thét: “Tôi vừa mới từ Weibo của Tiểu Khổng Tước bò qua đây, hôm nay là ngày biểu diễn violin.”
[Một người ngồi xổm suốt ngày trên Weibo như tui cảm thấy bị nghẹn cơm tró] [Cái này là muốn đến chỗ biểu diễn tặng hoa hỏ?] [Ảnh chụp màn hình cổ tay áo.jpg, không thể nào chỉ có mình tui nhìn thấy cổ tay áo của Minh Trầm được]Cư dân mạng mắt tinh như kính hiển vi có ở khắp mọi nơi, sau khi trải qua quá trình “soi” chuyên sâu, bọn họ phát hiện hôm nay Minh Trầm mặc một bộ vest lịch sự, họa tiết trên cổ tay áo rất có ẩn ý, giống như là chữ viết tắt XY của Hình U.
Ngay tại thời điểm bọn họ đang thảo luận sôi nổi, Minh Trầm đã trả lời bình luận đầu tiên: “Là cô ấy tặng.”
Fan hâm mộ: Nhìn đi! Nhìn cái vẻ mặt khoe khoang này đi!
Fan CP của Nam Trầm Bắc U chèo thuyền điên cuồng.
Sau đó là nhắc đến buổi biểu diễn của Hình U, một số chủ đề đa sầu đa cảm đã nổi lên: “Tiếc ghê, Hình U vẫn còn đứng trên sân khấu, nhưng Minh Trầm đã rời đi*.”
*Ý là Minh Trầm không còn đi theo con đường âm nhạc nữa.
“Nếu có thể nhìn thấy “Nam Trầm Bắc U” hợp tấu một lần nữa, cuộc đời này của tôi coi như viên mãn.”
Lúc này, hàng xóm Khương Ngải Chanh cũng đăng một bức ảnh phong cảnh:【Cảnh Thành】
Những fan hâm mộ sống trên Weibo đều biết rằng đây là thành phố nơi Hình U diễn tấu violin.
[Cảm giác như có sự kiện lớn sắp xảy ra vào hôm nay] [Quả nhiên, người ưu tú thì chỉ chơi với người ưu tú] [Có bạn trai tặng hoa, có bạn thân đến cổ vũ, thật sự là người chiến thắng trong cuộc đời mà] [Nghe nói Chanh tử và con gái yêu đã quen biết rất nhiều năm, mà hai người kia lại là thanh mai trúc mã, vậy chẳng phải Chanh tử và Minh Trầm cũng coi như là thanh mai trúc mã sao?]Ngay sau đó, có người giải thích.
Hình U và Minh Trầm là lớn lên cùng nhau, là thanh mai trúc mã đúng nghĩa.
Còn Hình U và Khương Ngải Chanh là trùng hợp học cùng một trường tiểu học và cấp 3, quen biết rất nhiều năm nên có mối quan hệ tốt đẹp.
Nhân vật chính của chủ đề không hề hay biết mấy chuyện xảy ra bên ngoài.
Hình U vừa bước ra khỏi phòng thay đồ sau khi thay trang phục.
Minh Trầm đã chọn giúp cô trang phục cho buổi biểu diễn hôm nay, lễ phục màu trắng thanh lịch và quyến rũ, làn váy được thêu những viên kim cương màu xanh da trời, tựa như dải ngân hà đầy sao sáng, thơ mộng và lãng mạn.
Khi Hình U cầm điện thoại ngồi trong phòng trang điểm, trợ lý Ôn đã vội vàng bước tới nhắc nhở: “Cô Hình, sắp hết giờ rồi, cô đừng nghịch điện thoại nữa.”
Hình U giải thích: “Tôi không chơi điện thoại, tôi gửi tin nhắn cho anh trai tôi.”
Trong hai ngày cô đến đây, Minh Trầm đã cho cô mượn trợ lý Ôn chu đáo.
Ngày anh trai Hình Nhận về nhà đã bị trì hoãn từ Tết Âm lịch đến nay, tuần trước, anh ấy đảm bảo với cô rằng sẽ xuất hiện trước buổi hòa nhạc, nhưng mãi đến hôm nay vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Hình U tức giận gõ một dòng chữ rồi gửi đi: “Em nói cho anh biết nhé, nếu buổi biểu diễn của em kết thúc mà anh vẫn chưa trở về, em sẽ không gọi anh là anh hai nữa.”
Trợ lý Ôn kinh ngạc: “Cái này mà cũng có thể uy hiếp sao?”
Buông lời tàn nhẫn ngang ngửa mấy đứa trẻ mẫu giáo.*
*Mình lấy vài câu ví dụ nhé: “Đồ xấu xí”, “Mày là đứa không có mẹ.”, “Đừng chơi với nó nữa”… Mấy lời này thật sự sẽ thốt ra từ miệng của mấy đứa mẫu giáo á, vì mình đã từng chứng kiến rồi, tàn nhẫn thật:((
Hình U quả quyết: “Có thể.”
Chỉ cần anh hai còn quan tâm đến cô em gái này thì có thể.
Buổi biểu diễn hôm nay, Hình U là người sau cùng, khi cô bước lên sân khấu với cây đàn violin trên tay, tất cả ánh mắt của khán giả đều tập trung vào cô.
Những sợi dây đơn điệu dường như có sức sống tươi mới dưới tay cô, ngân lên những bản nhạc tuyệt vời.
Khán giả như bị mê hoặc, cô gái tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu không giống người phàm, dẫn dắt họ du hành qua thế giới thần tiên được xây dựng bởi âm thanh của âm nhạc.
Cho đến khi kết thúc phần trình diễn của mình, cô đã cúi người cảm ơn, qua một lúc lâu khán giả vẫn không thể hoàn hồn.
Dư âm đọng lại bên tai, ba ngày không dứt.
Theo sau đó là tiếng vỗ tay như sấm tại hiện trường, hết đợt này đến đợt khác.
Trong đám đông, Minh Trầm và Khương Ngải Chanh ngồi dưới khán phòng liếc nhìn nhau, lặng lẽ ra hiệu, sau đó đứng dậy và rời đi từ hai hướng khác nhau,
Buổi biểu diễn kết thúc, Khương Ngải Chanh đã tặng bó hoa tượng trưng cho tình bạn và ôm cô thật chặt.
“Cảm ơn Chanh tử.” Hình U ôm cô ấy, sau đó buông ra, rồi giống như lơ đãng nhìn xung quanh.
Khương Ngải Chanh cố ý hỏi: “Đang tìm gì đấy?”
Tiểu Khổng Tước bĩu môi, thu hồi ánh mắt: “Mình nhìn xung quanh xíu thôi.”
Phản ứng của Hình U đúng như Minh Trầm dự đoán, Khương Ngải Chanh không nhịn được cười: “U U, cậu thật sự rất ngạo kiều.”
Nhớ tới nhiệm vụ trong tay, Khương Ngải Chanh không chọc cô nữa, cô ấy vẫy tay ra hiệu: “Đi theo mình.”
Hình U đi theo cô ấy ra khỏi phòng hòa nhạc và đến phòng triển lãm bên cạnh, nơi đó có một cánh cửa vàng nặng trĩu, Khương Ngải Chanh khom lưng làm ra tư thế “Mời” vô cùng khoa trương, ý bảo cô đi vào.
Hình U tràn ngập nghi vấn, dưới ánh mắt quả quyết của Khương Ngải Chanh, cô nhấc váy, chậm rãi bước vào cánh cửa kia.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đón tiếp và dẫn đường, Khương Ngải Chanh phủi tay một cách thoải mái, chuẩn bị đi vào từ cửa phụ, nhưng vừa qua khỏi ngã rẽ thì suýt chút nữa đụng phải một bức tường cứng.
À, không phải bức tường, mà là người.
Người đàn ông tay nhanh lẹ mắt đỡ lấy cánh tay cô ấy, sức lực rất lớn, sau đó buông ra rất nhanh, hai người cũng không có va chạm hay té ngã.
Không đợi cô ấy nói lời cảm ơn, một giọng nam từ tính và mạnh mẽ đã vang lên trên đỉnh đầu: “Xin chào, cho tôi hỏi phòng hòa nhạc ở đâu?”
Khương Ngải Chanh thuận tay chỉ.
“Cảm ơn.” Giọng nói trầm ổn và mạnh mẽ lại rơi xuống.
“Này…” Ngay khi cô ấy muốn nhắc buổi hòa nhạc đã kết thúc thì bóng dáng người đàn ông đã biến mất, Khương Ngải Chanh không khỏi cảm thán với tốc độ này: “Nhanh dữ thần.”
Sợ không hóng kịp buổi biểu diễn chính trong phòng triển lãm, Khương Ngải Chanh lon ton lẻn vào cửa phụ.
Cấu trúc của căn phòng rộng rãi tương tự như một phòng hòa nhạc, với sân khấu phía trước và khán phòng bên dưới. Chỉ là hôm nay ở đây có một chút đặc biệt, con đường ở trung tâm khán phòng được trải thảm đỏ, hai bên là những chùm bóng bay và bó hoa rất đẹp.
Theo đường chỉ dẫn của ánh sáng, Hình U bước từng bước về phía trước, cô nghe thấy một bản dương cầm quen thuộc, là “River Flows In You”.
Bóng người trên sân khấu dần dần hiện rõ, người đàn ông mặc vest đen đang ngồi bên cây đàn dương cầm, cả anh và đàn dương cầm đều ở trong ánh sáng.
Mà cô, đã bị ánh sáng quyến rũ.
Sân khấu ở đây đã được sửa đổi, bậc thang có thể đi thẳng lên từ chính diện.
Khi Hình U đứng dưới sân khấu, Minh Trầm đã đứng dậy đưa ra lời mời với cô: “Tôi có thể mời em hợp tấu một bản với tôi không?”
“Đương nhiên.” Nghệ sĩ violin luôn bình tĩnh trên sân khấu lúc này có chút không biết làm sao, “Em không mang theo đàn, làm sao để hợp tấu?”
Hay ý anh là chơi dương cầm bốn tay?
Người đàn ông đưa tay về phía cô, Hình U không kìm lòng được mà nắm lấy, bước theo anh từng bước lên sân khấu.
Hóa ra bên cạnh dương cầm còn có một cây đàn đang đợi chủ nhân của nó.
Hình U liếc mắt một cái là đã nhận ra, đây là cây đàn violin mà cô từng sử dụng.
Minh Trầm không nói trước cho cô biết khúc nào nên hợp tấu, nhưng khi các phím đàn vang lên, Hình U đã nhanh chóng phản ứng và phối hợp vô cùng hoàn hảo.
Giống như bản hợp tấu dương cầm và violin cách đây hơn mười năm, bọn họ ăn ý một cách hoàn mỹ, trời sinh một đôi.
“Con muốn học nhạc, con muốn chơi dương cầm.”
“Đồ ngốc, vì mặt trăng sẽ gần ngôi sao hơn.”
“Để mình hát cho cậu nghe nhé, hát xong thì không được khóc nữa.”
“Tiểu Khổng Tước, cười một cái nào.”
“Tôi thích cậu, đã thích từ rất lâu rồi.”
Năm sáu tuổi, cô phát hiện một cậu bé bị ngã từ trên cây xuống ngoài phòng Đàn. Năm 24 tuổi, cô trở về bên cạnh người đàn ông ấy.
Khoảnh khắc âm nhạc kết thúc, Hình U mở mắt ra, nhìn thấy chàng trai yêu âm nhạc vì cô.
Minh Trầm ngồi bên cây đàn dương cầm chậm rãi đứng dậy, bước từng bước đến gần chỗ cô, quỳ một chân xuống: “Tiểu Khổng Tước, gả cho anh.”
Trên tay anh là một chiếc nhẫn kim cương vô cùng sáng chói, như cô đã nói, Minh Trầm đã làm thỏa mãn tất cả nghi thức và tâm tư thiếu nữ của cô.
Đôi mắt Hình U chợt đau xót, trong khóe mắt lấp lánh giọt lệ trong suốt, Tiểu Khổng Tước ngạo kiều mở miệng: “Người ta cầu hôn thì đều hỏi “Có thể hay không?”, “Được không?”, nào có ai ra lệnh như anh?”
Anh trầm ngâm, tiếng cười bật ra từ cổ họng: “Vậy thì, Hình U có thể gả cho Minh Trầm không?”
Nghe thấy lời cầu hôn thẳng thừng của anh, Hình U vừa cười vừa rơi nước mắt.
Cô gật đầu, chuyển đàn sang tay cầm cây vĩ*.
*Cây vĩ dùng để kéo đàn.
Chiếc nhẫn kim cương chói lóa từ từ được đẩy vào giữa ngón tay cô, vừa vặn hoàn hảo với ngón áp út của cô.
Cô nhìn chiếc nhẫn được khảm ngôi sao và mặt trăng, màu vàng của nó như điểm xuyến cho viên kim cương ở chính giữa.
Hình U vui mừng khôn xiết: “Cái này cũng là độc nhất vô nhị thuộc về chúng ta sao?”
“Tất nhiên.” Đây là món quà độc nhất vô nhị mà anh tặng cho Hình U.
“Nó còn một ý nghĩa nữa.”
“Là gì thế?”
Chiếc nhẫn kim cương sáng ngời trên ngón áp út của cô, Minh Trầm nắm lấy bàn tay nhà âm nhạc trân quý của mình, cúi đầu đặt lên một nụ hôn vô cùng chân thành: “Ngôi sao của anh sẽ vĩnh viễn không rơi xuống.”