Cô vẫn kiên trì ngồi bên bàn ăn đợi anh về, bác Từ chỉ biết đứng một góc thở dài lắc đầu.
Bác lấy điện thoại gọi cho anh nhưng nào có gọi được bởi Tần Uyển Nhi kia đã sớm tắt nguồn điện thoại của anh rồi.
Cô vẫn cứ ngồi như thế mặc kệ thời gian từng giờ từng phút trôi qua, thức ăn đều đã nguội ngắt. Cô đem đi hâm nóng lại tất cả rồi lại bày biện ra, cô không muốn khi anh về sẽ phải tốn thêm thời gian đi hâm lại, như vậy sẽ khiến anh khó chịu.
Cho đến khi đồng hồ điểm 12 giờ đúng, thời khắc chuyển giao từ năm cũ qua năm mới, tiếng pháo hoa vang đầy trời.
Anh vẫn chưa về…trong căn biết thự rộng lớn chỉ còn cô và bác Từ. Không khí ngày tết vốn là rất rộn rã náo nhiệt đầm ấp, mọi người quây quần bên mâm cơm ấm áp cùng cười cùng nói hạnh phúc biết bao. Nhưng giờ khắc này chỉ còn lại sự cô đơn lạnh lẽo của một tâm hồn đã bị vết thương cứa sâu.
Cô lấy điện thoại ra gọi qua cho người đồng nghiệp của mình là trợ lí Dương. Trong điện thoại Dương Sở có nói anh có chuyến công tác đột xuất ở bên nước Z, anh ta còn hỏi thêm:”Cô không biết sao?”
Chỉ là một lời nói vô tình nhưng cũng đủ để làm tim cô nhói lên đau đớn, chuyến công tác đột xuất? Đó chỉ là cái cớ để che đậy thôi, nước Z chẳng phải là nơi người tên Tần Uyển Nhi đang du học?
“Tôi quên mất, xin lỗi đã làm phiền anh trợ lí Dương, năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.”
Cô cúp máy rồi nhìn bàn thức ăn đã một lần nữa nguội lạnh trên bàn.
Vương Bảo An gạt đi những giọt nước mắt tủi hờn rồi đi lên lầu ra ban công nhìn ngắm bầu trời điểm những bông pháo hoa đẹp mắt. Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt nên dù cảnh có đẹp đến mấy cũng chẳng thể vui được.
Cô tự tay lau đi chất lỏng ấm áp trên khóe mắt rồi tự động viên chính mình, tự chúc bản thân năm mới vui vẻ.
Những chuyện này anh đều nghe bác Từ kể lại nhưng khi đó anh lại không mấy để tâm bởi anh nghĩ những chuyện cô làm lúc đó là điều hiển nhiên. Nhưng anh nào biết được từng chuyện, từng chuyện anh làm ở trong quá khứ dù là vô tình hay cố ý cũng đều đã để lại vết cắt sâu trong lòng cô.
Khó trách cho đến giờ Vương Bảo An vẫn luôn đặt ra một khoảng cách vô hình cho cả hai.
Hàn Thiên quay qua thấy cô đã ngủ say, anh chuyển hết chỗ khác qua một bên rồi kéo cô ôm vào lòng nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.
“Bảo An tại sao khi đó tôi khốn nạn như vậy, lại thường xuyên ăn hiếp bắt nạt em nhưng em lại không mắng chửi tôi một lời chứ? Tại sao lại ngốc như vậy, chỉ biết ôm hết toàn bộ rồi âm thầm chịu đựng?”