Trên đường đi Mặc Ngọc và Thanh Giang lại bị ám sát, dù đã cố gắng bảo vệ nàng như thế nào thì Thanh Giang vẫn bị Lưu Yên đẩy ngã lăn người xuống núi dẫn đến xảy thai.
Mặc Ngọc như điên lên, hắn giết chết Lưu Yên một cách tàn nhẫn, thân thể nàng ta bị phanh thay ra đến mặt cũng chả rõ.
Thanh Giang sau khi biết mình xảy thai đã đau buồn, nàng và Mặc Ngọc cùng nhau vượt qua.
Sau khi Thanh Giang được Mặc Ngọc bảo vệ nhất quyết đưa nàng lên làm hoàng hậu thì vào ngày sắc phong nàng, Thanh Giang đã bị Tề Hạ hành thích ngay buổi sắc phong đó, nàng được lo hậu sự giống như một hoàng hậu ở Vong Quốc và có danh hiệu là Thanh Hậu.
Mặc Ngọc mất cả con cả người mình yêu nên đã điên dại, đòi chém đòi giết, hắn giết hết những người đã ngăn cản nàng làm hoàng hậu, giết những người đã làm hại nàng, vị quân vương mà Vong Quốc tôn thờ bỗng chốc trở thành hôn quân, người ở Vong Quốc truyền tai nhau rằng Thanh Giang là yêu nữ bỏ bùa hoàng thượng khiến người như vậy, cả Vong Quốc bỗng nhiên ghét nàng và trong sử sách đều không công nhận nàng là hoàng hậu, sau đó Mặc Ngọc chạy ra khỏi cung rồi lẩm bẩm.
” Ta phải giết hắn trả thù cho Giang nhi.”
Không biết hắn đã đi đâu và cũng không biết hắn đã chuẩn bị cho người kế ngôi của hắn lúc nào.
Hắn truyền ngôi lại cho sư đệ của mình là Mặc Quốc Khanh.
Sau hơn một tháng thì lính canh đã thấy quân vương đương thời của họ đi chầm chập về phía cổng, với thân hình gầy, mặt hốc hác lấm lem trên tay còn cầm cây kiếm của mình.
Được lính canh báo lại, Quốc Khanh đón huynh trưởng mình về chăm sóc rất kĩ.
Không lâu sau đó hắn tự tử, sư đệ vì tiếc thay huynh, hiểu được tấm lòng của sư huynh nên đã chôn cất huynh trưởng cạnh Thanh Giang, sai người viết riêng cuốn sử kể về cuộc đời của Mặc Ngọc và Thanh Giang, tình yêu của họ được ghi vào sách riêng, có dấu thái tử trước đây của Mặc Ngọc nữa, được in nhiều bản nhưng lại không có đón nhận.
Mãi về sau sách sử riêng đó cũng trở thành cuốn sách rất quý hiếm, ai đọc được nó chắc hẳn là có phúc.
Nhưng càng về đời sau thì câu chuyện Thanh Giang là yêu nữ vẫn được lan truyền nên trong tâm trí của Vong Quốc, Nhị Quốc không tốt đẹp điều đó làm quan hệ giữa hai nước không được hoà hợp và mang nhiều điềm khích với nhau.
Nhị Quốc vì bị Vong Quốc nói xấu, căm ghét như vậy nên không còn chút lưu tình nào, từ đó cả hai nước láng giềng cạnh nhau không hề ưa nhau.