Sở Vương biết không thể nhiều lời với mẫu phi, nói nhiều sợ sẽ động đến gia pháp.
Đại hôn xong, sợ là Tứ đệ sẽ thêm dầu vào lửa, đốt đến phủ Mẫn thân vương.
Ngoài cửa hô một tiếng: “Giờ lành đã đến! Tân lang đón dâu!”
Cửa phủ An thân vương mở rộng, Nhung quý phi đứng dậy.
Vũ Văn Mân một thân áo cưới đỏ thẫm đang đứng ở ngoài cửa, thấy Nhung quý phi đi ra, lập tức quỳ xuống hành đại lễ với bà.
Nhung quý phi tiến lên đỡ hắn đứng lên, dặn dò: “Ta đi xem phòng tân hôn của mấy đứa, xem thử đã chuẩn bị thỏa đáng chưa.”
Vũ Văn Mân cười: “Mẫu phi cứ nghỉ ngơi, sẽ có người chuẩn bị mà.”
Nhung quý phi nói: “Tốt xấu gì cũng là ta có con dâu mới, không thể cứ để người khác làm thay. Chờ một chút vậy, đợi tiễn Đại ca con ra cửa, ta lại đến chỗ con.”
Nhung quý phi vừa nói xong, từ xa đã truyền đến chuỗi âm thanh diễn tấu của đội ngũ đón dâu.
Vũ Văn Mân nhìn thoáng qua đội ngũ đón dâu đang đi rất nhanh về phía bọn họ, nói: “Lục nhị ca có vẻ nóng vội, mẫu phi, con đi đây.”
Nhung quý phi nói: “Đi đi! Đừng quên đón A Thiền cùng về.”
Vũ Văn Mân đáp: “Mẫu phi yên tâm.”
Hai đội ngũ đụng mặt, tân lang trên ngựa chắp tay chào đối phương.
Lục Húc Chi vung roi ngựa màu đỏ tía đi tới trước cửa phủ Sở Vương, xuống ngựa dập đầu ba cái mới đứng dậy cất bước đi vào trong phủ.
Sở Vương gả thì gả, quy củ nên làm vẫn phải làm. Nhung quý phi thấy hắn đến cũng tiến lên đón tiếp, Lục Húc Chi lại hành lễ với bà.
Một ngày mà chỉ hành lễ đã phải hành hơn mười cái.
Nhung quý phi nói: “Không cần lễ nghi rườm rà như vậy, mau đón vợ con về đi!”
Lục Húc Chi ngượng ngùng, cúi người nói: “Đa tạ quý phi nương nương.”
Nhung quý phi bật cười: “Nên gọi là gì?”
Lục Húc Chi giật mình, đổi giọng nói: “Đa tạ mẫu phi.”
Nhung quý phi phất tay: “Đi đi!”
Sở Vương mặc áo cưới, nét mặt cũng tươi tắn hơn nhiều.
2 ngày nay hắn ta gầy đi rất nhiều, làm Lục Húc Chi vô cùng đau lòng.
Vậy mà còn không biết bảo vệ sức khỏe, trời lạnh chạy tới biên cương phía Bắc điều tra vụ thảo dược cùng An Vương điện hạ, kết quả trở về liền ói xây xẩm mặt mày.
Từ đó về sau Lục Húc Chi tự tay làm mọi chuyện, không để hắn ta chạy lung tung nữa.
Trong sân tràn ngập lồng đèn và dải lụa đỏ rực, Lục Húc Chi từng bước tiến vào chính đường.
Hắn vừa nhìn thấy Sở Vương mặc áo cưới đỏ rực thì ánh mắt sáng quắc, nhóc biến thái nhà Vũ Văn cuối cùng cũng được hắn cưới về nhà.
Người thân là Hoàng tử còn quyến rũ thư đồng, vì hắn mà uống thuốc tiên, đây là chuyện mà một Hoàng tử có thể làm được sao?
Ta cũng như bị quỷ mê hoặc linh hồn, bị tình cảm sâu nặng của ngươi đả động, từ nay về sau linh hồn theo ngươi, thân thể theo ngươi, dù về nơi cực lạc cũng theo ngươi.
Chỉ vài bước đi mà Lục Húc Chi cảm thấy như đã đi được nửa đời người, hắn tiến lên nắm chặt hai tay Sở Vương, trên mặt tràn đầy ý cười: “Hôm nay ngươi thật đẹp.”
Áo cưới đỏ khiến Sở Vương càng thêm dịu dàng động lòng người.
Sở Vương cũng hơi nhếch môi, nói: “Mẫu phi đang lén nhìn sau lưng chúng ta đấy.”
Lục Húc Chi: “…”
Hắn giấu vẻ mặt thèm nhỏ dãi đi, lui về phía sau một bước, cúi người thật sâu với Vũ Văn Giác: “Phu nhân, vi phu đón phu nhân về nhà.”
Tiểu lang quân xuất giá không cần trùm đầu, nếu kiêng kỵ thì cũng không cần lên kiệu.
Sở Vương không thích ngồi kiệu, hai người bèn ngồi hai con ngựa một đen một trắng đi về phía nhà họ Lục.
Lúc lên ngựa, Lục Húc Chi đích thân đỡ Sở Vương lên, còn thân thiết hỏi: “Sao rồi? Cứ đi chậm thôi, không lại xóc nảy.”
Sở Vương cười nhạo: “Ta đâu có mỏng manh như thế!”
Hỉ quan dắt ngựa tươi cười, theo một trận lễ nhạc vang trời, đội ngũ đón dâu của Lục Húc Chi và Sở Vương chậm rãi đi về phía nhà họ Lục.
Lúc đi mất mười phút, trở về phải mất tầm nửa giờ.
Bên này An thân vương cũng tới nhà họ Lục, hắn cưỡi Bôn Sát vẫn luôn chinh chiến cùng mình nơi sa trường.
Lục Hàm Chi không chỉ một lần châm chọc con ngựa này, bảo nó vừa ngốc vừa đần, cưỡi con ngựa như vậy mà cũng đánh thắng trận được à? Chắc là ngựa ngốc có phúc của ngựa ngốc, mỗi lần gặp nguy hiểm đều có thể đưa Vũ Văn Mân hóa nguy thành an.
Bôn Sát tên là Bôn Sát vì nó chạy cực nhanh, tính tình lại xấu.
Tính cách như sấm rền, lại còn hung hăng.
Lúc này Vũ Văn Mân vừa mới từ trên lưng Bôn Sát xuống, ngay cả Trầm Kha cũng được buộc một dải lụa đỏ, quả nhiên là vật bất ly thân.
An Vương phong độ tuấn tú, lúc hắn bước xuống ngựa, một đám thiếu nữ ở Lục phủ đỏ bừng mặt.
Hắn thấy quả cầu lụa đỏ thẫm trước ngực không quá thoải mái nhưng không gỡ bỏ, chỉ nhíu mày, nhấc chân rảo bước vào cửa nhà họ Lục.
Lục phu nhân đang chờ ở sảnh giữa, bà khóc sướt mướt, dặn dò Lục Hàm Chi: “An thân vương đến rồi, sau khi gả đi nhất định phải giúp chồng dạy con, tuyệt đối không thể làm bậy.”
Lục Hàm Chi uể oải đáp: “Mẹ, con biết rồi, người dặn nhiều quá!”
Lục phu nhân vừa muốn nhéo tai cậu, Vũ Văn Mân đã vào chính đường.
Lục Hàm Chi lập tức đứng dậy, Lục phu nhân cả giận nói: “Hàm nhi! Phải rụt rè!”
Hai người nhìn nhau chằm chằm, đồng thời ngơ ngẩn.
Vũ Văn Mân nhất thời không biết nên hình dung người trước mắt như thế nào, chỉ cảm thấy thiếu niên áo đỏ này có phải là tiên đồng hạ phàm không?
Lục Hàm Chi cũng kinh ngạc, người đàn ông này! Người đàn ông này! Thật là cmn ngon vãi!
Cậu bước lên vài bước, nói với Vũ Văn Mân: “Chắc ngài không phải là nam hồ ly tinh của ngọn núi nào đó chứ? Khai thật đi, ngài đến đây để lấy ta làm áp trại phu nhân à?”