Khương Minh hít sâu một hơi:”Fire, nói thật cho tôi biết, có phải cậu đã sớm nhìn ra cái gì không?”
Tống Thời Hàn: “Ừ.”
Anh nhìn Khương Minh đầy đầu đều là biểu tình xây dựng lại tam quan, không nhịn được cười nhẹ hai tiếng, ngước mắt nói: “Anh Khương, sao trước kia không phát hiện ra anh còn có tiềm chất làm chủ nhiệm giáo dục nhỉ?”
Thấy anh còn có thể cười, Khương Minh quả thực là sắp điên rồi: “Cho nên…… Thôi, ta hỏi vấn đề này.”
“Fire, theo ý của cậu, Pink rốt cuộc là ngoan, hay là không ngoan?”
Tống Thời Hàn không lập tức trả lời, ntựa hồ không có ý định trả lời.
Khương Minh cẩn thận đánh giá Tống Thời Hàn đột nhiên cảm thấy vấn đề này không cần thiết hỏi, liền trực tiếp đổi thành một câu khẳng định: “Fire, cậu thích em ấy.”
Tống Thời Hàn không phủ nhận.
Khương Minh: “……”
“Được rồi, tôi biết rồi.”rong lòng không có gì có thể tiếp tục sụp đổ, sắc mặt Khương Minh còn có chút chết lặng, lại mất một lúc thật lâu sau mới miễn cưỡng tiếp nhận hiện thực này, tiếp tục nói: “Tôi coi như còn tư tưởng cởi mở, chưa từng có ý định can thiệp chuyện tình cảm của đội viên.”
Khương Minh vừa nói vừa nhai hai lần bông hoa cúc trong miệng rồi nuốt xuống: “Chỉ cần không ảnh hưởng đến thành tích, hai người muốn yêu đương thế nào cũng được.”
Tuy nói như vậy nhưng trong lòng hắn vẫn tức giận, lạnh lùng bổ sung: “Nhưng Pink có biết cậu đang nghĩ gì không? Người ta nhiều nhất coi cậu là thần tượng. Anh trai đây khuyên cậu, trước khi cậu xác định, đừng đừng biểu hiện quá rõ ràng, miễn doạ con nhà người ta chạy mất. “
Tống Thời Hàn nhàn nhạt nói: “Cái này không nhọc ngài lo lắng.”
Vừa nói xong, cửa kính ban công đột nhiên bị kéo ra từ bên trong.
Cuộc trò chuyện giữa hai người đột ngột kết thúc.
Tả Đào thấy bầu không khí có gì đó không ổn, ánh mắt đảo quanh giữa Khương Minh và Tống Thời Hàn, dừng lại bước chân: “A, em có làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai anh không?”
Trên tay vẫn cầm một chai Coca còn bốc hơi nước, cậu nói thêm: “Anh Tranh bọn họ vừa mới đặt đồ nướng BBQ, các anh nhanh đi vào ăn.”
“Không có việc gì, không quấy rầy. Đồ nướng BBQ đợi lát nữa lại ăn, em tới vừa lúc.”
Khương Minh cố gắng hết sức để khiến mình cười với Tả Đào như thường lệ, nhưng nụ cười thực sự rất gượng gạo.
Bây giờ anh ấy vẫn có một bộ lọc nhỏ đối với Tả Đào, thật sự không thể nói nặng lời với cậu như đã làm với Tống Thời Hàn.
Tả Đào bị nụ cười của hắn làm cho có chút bối rối, theo bản năng liếc nhìn Tống Thời Hàn, sau đó ánh mắt rơi xuống chén trà hoa cúc không có hoa cúc trong tay Khương Minh.
Khương Minh nói: “Có cmột thương hiệu muốn em làm đại ngôn cho bàn phím mới ra của bọn họ, anh đã xem qua trước giá họ đưa ra không tệ.”
Tả Đào có chút ngoài ý muốn, không ai sẽ chê ít tiền, thậm chí còn có chút vui sướng: “Thật vậy chăng?”
Khương Minh lên tiếng: “Ừ, yêu cầu em và Fire cùng nhau chụp.”
“A?” Nụ cười đông cứng lại. Tả Đào sửng sốt một chút, cậu nhanh chóng nhìn về phía Tống Thời Hàn, lại dời đi tầm mắt, sửa lời: “Vậy em không nhận đâu.”
“Gì? Tại sao không nhận?”
Khương Minh thật sự có chút không hiểu được hai người này, ban đầu cho rằng người không nhận lại nhận, mà người đáng lẽ sẽ nhận ngược lại lại nói không nhận.
Tả Đào cúi đầu nhìn mũi chân: “Cũng không vì cái gì, ta cũng giống đội trưởng, cảm thấy chúng ta vẫn nên chuyên tâm huấn luyện thì hơn.”
Để hành động tự nhiên hơn, cậu mở nắp chai và nhấp một ngụm Coca.
“……?” Khương Minh hông hiểu ngẩng đầu nhìn lên, cho đến khi nhìn thấy Tống Thời Hàn hơi hơi nhếch khoé môi..
Trầm mặc hai giây, Khương Minh nói: “Nếu anh nói với em, Fire đã đồng ý thì sao?”
“Cái gì?”
Ngụm Coca trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị sặc, Tả Đào sắp ho ra nước mắt, trên mặt tràn đầy hoang mang, dưới ánh mặt trời, khóe môi phiếm ra nhàn nhạt màu nước.
Tống Thời Hàn đưa cho cậu một tờ khăn giấy.
Rốt cuộc, Khương Minh đã ngoài ba mươi, cũng không phải chưa từng trải qua tuổi trẻ. Trước không nghĩ tới phương diện này, bây giờ cẩn thật bắt lấy, quả thực khắp nơi đều là manh mối, trong lúc nhất thời hắn bắt đầu thấy hận, nguyên lai lúc trước hắn là thẳng nam đui mù sao?
“Không nhận cũng không sao.” Khương Minh ôm cánh tay, giả bộ là lão thần: “Vậy lát anh hỏi bọn Thu xem, nếu bọn hắn không muốn nhận, anh liền quay đầu từ chối.”
Hắn nói, ánh mắt hắn dừng lại trên mặt Tả Đào một hồi, giọng điệu trở nên có ý tứ cố tình: “Có lẽ Thu sẽ nguyện ý tiếp nhận, hắn là người thích nhận đại ngôn nhất, hơn nữa còn là cùng Fire, không cần sầu lo chuyện doanh số.”
Khương Minh ngữ khí nhàn nhạt: “Dù sao đây cũng là đại ngôn đầu tiên của Fire.”
“Đừng!”
Nghe vậy, Tả Đào hiển nhiên có chút lo lắng, cậu theo bản năng đóng cửa kính ban công lại, khi thấy người bên trong đang náo nhiệt nướng thịt xiên thì mới thở phào nhẹ nhõm:
“Hay là em vẫn nên nhận đi.”
Khương Minh lẳng lặng nhìn cậu, coi như đã nhìn thấy người này.
“Em cảm thấy…… Ừ, nếu người ta đã mời tới cửa, cự tuyệt cũng không tốt lắm.”
Thanh âm Tả Đào càng ngày càng thấp, đến cuối cùng thì như muỗi kêu: “Không cần, nếu là thương hiệu yêu cầu, em……”
Thôi, lười bịa lắm.
Cùng Tống Thời Hàn làm đại ngôn, liền làm tất cả lý trí của cậu rớt hết.
Tả Đào nhắm mắt lại, đỏ mặt, trong giọng nói nhiều thêm chút tự sa ngã: “Huấn luyện viên, em muốn nhận.”
Khương Minh “Ha hả” cười hai tiếng.
Trách không được Tống Thời Hàn tự tin nói hắn không cần lo lắng.
Bây giờ xem ra, quả thật không có gì mà hắn phải lo cả.