“Không có đúng không?”
Lăng Nghiên bật cười khinh bỉ, cô ấy đan tay với Lưu Viễn khiến Âu Dương Việt đau lòng.
“Vậy chuyện của chúng ta……?”
“Chuyện chúng ta là chuyện gì chứ? À đúng rồi, cậu làm quen với A Viễn đi, sau này chắc là cậu phải gọi anh ấy là anh rễ rồi đó”
Âu Dương Việt trầm giọng, buồn bã nói.
“Tôi không hề có chị gái, lấy đâu ra anh rễ?”
“Vậy tôi là gì đây, chị đây chẳng phải là chị của cậu à?”
Âu Dương Việt nhìn thẳng vào mắt Lăng Nghiên nhấn mạnh lời nói.
“Nếu không là người trong lòng thì đừng là gì cả, tôi nhắc lại, tôi không có chị gái”
Nói xong Âu Dương Việt bước qua bọn họ mà rời đi, khi Âu Dương Việt đi được một đoạn thì Lăng Nghiên lại đột nhiên rơi lệ, đôi tay đang nắm với Lưu Viễn cũng buông ra.
“Nghiên Nghiên em không sao chứ?”
“Có phải em rất quá đáng không? Nói với cậu ấy như vậy có phải em đã quá tuyệt tình hay không?”
“Vậy hoá ra cậu ấy là người mà em đã kể với anh sao?”
“Em có phải quá nhu nhược hay không? Rõ ràng cậu ấy đã vô tình với em như vậy, sao em lại không quên được cậu ấy chứ?”
“Vậy hoá ra vợ anh bây giờ làm quản lí cho cậu ta thay em à?”
“Đúng vậy”
Lúc này thân phận của Lưu Viễn mới được tiết lộ, anh ấy thật ra là chồng sắp cưới của Ona, lần này trở về cũng là muốn giúp họ chuẩn bị lễ cưới trong nước với bạn bè, sau đó thì sẽ cùng nhau về Pháp làm lễ cưới có mặt đầy đủ cả ba mẹ hai bên.
Và lí do Lưu Viễn đồng ý giúp Lăng Nghiên diễn kịch là do Ona nhờ vả anh ấy từ trước, vả lại Lăng Nghiên biết lần này trở về ba cô sẽ ép cô tìm người mới để quên đi Âu Dương Việt nên cô mới ra hạ sách nhờ vả vợ chồng Ona giúp mình.
Cả ngày hôm đó không một ai tìm được Âu Dương Việt ở đâu, Ona sau khi nhận được tin thì cũng khá lo lắng gọi cho cậu ấy nhưng lại chẳng ai bắt máy.
“Cái tên nhóc này, chơi trò mất tích sao?”
Toàn bộ lịch trình được Ona huỷ bỏ, cô ấy trở về với tâm trạng vô cùng nặng nề. Lưu Viễn thấy vợ mệt mỏi thì đi đến vừa xoa bóp vai cho cô vừa quan tâm.
“Vợ à, em sao vậy?”
“Hôm nay em giải quyết rắc rối do cậu nhóc nhà em gây ra, khiến em xoay vòng chóng hết cả mặt”
“Ý em là cậu Âu Dương Việt đúng không?”
“Đúng vây”
Lưu Viễn lúc này mới nói cho vợ biết chuyện hôm nay Lăng Nghiên và Âu Dương Việt đã gặp nhau.
“Anh hôm nay có gặp cậu ấy đó”
Ona nghe xong thì bất ngờ.
“Cái gì? Anh gặp cậu ấy sao? Sao lại có thể gặp cậu ấy?”
“Anh gặp cậu ấy ở gần công ty của nhà Lăng Nghiên, khi đó Nghiên Nghiên cũng gặp cậu ấy rồi”
“Có phải cậu ấy đã nói gì với Tiểu Việt hay không?”
“Đúng là có nói, lời của em ấy cũng khá là tàn nhẫn đó, giống như kiểu muốn dứt khoát chấm dứt mọi quan hệ trước đây của họ vậy”
Bây giờ Ona mới biết lí do Âu Dương Việt mất tích, có lẽ là do một phần ảnh hưởng từ lời nói của Lăng Nghiên.
“Vậy thì đúng rồi, bảo sao hôm nay cậu ấy biến mất như vậy, em gọi cháy cả máy cũng không được”
“Có nghiêm trọng đến vậy không?”
“Có đó, rõ ràng em đã nói với Nghiên Nghiên rồi mà, bây giờ Tiểu Việt đã thay đổi rồi, tâm tư cậu ấy cũng chỉ hướng về Nghiên Nghiên thôi, không ngờ không những cậu ấy không tin mà còn làm vậy với Tiểu Việt”
“Vậy chúng ta làm thế nào đây?”
“Mặc kệ họ, cứ vờn nhau như vậy đi, đau rồi sẽ chừa”