Cả đám lao đến nâng cung nỏ đề phòng, có người khác đỡ Quan Thiết ngã xuống đất, cất tiếng đau buồn nói:
– Đại nhân! Đại nhân…
Cả đám chen chúc đến bên Quan Thiết đang hướng bàn tay máu về phía Viên Cương đang im lặng đứng thẳng không nói gì, mặt mũi tràn đầy mong đợi nhìn Viên Cương. Cả đám cũng đều nhìn về phía Viên Cương, có hai người vội nhường đường cho hắn ta.
Viên Cương tiến đến, cầm bàn tay máu của Quan Thiết, chậm rãi ngồi xuống. Quan Thiết nắm chặt lấy tay hắn ta, dùng hết sức nói:
– Viên huynh, lưu lại, lưu… lại…
Viên Cương không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cho đến khi Quan Thiết không nói được tiếng nào nghiêng đầu một cái, ngã vào lòng một người bên cạnh, Viên Cương cũng không cho Quan Thiết một câu trả lời mà người sắp lâm chung muốn nghe.
Viên Cương không nhìn ánh mắt bi phẫn của những người xung quanh, vẻ mặt hờ hững, đao chống xuống đất chậm rãi đứng lên, phóng nhãn nhìn sang. Chỉ một chốc lát, hơn trăm thân vệ Quan Thiết dẫn đến đã chết hơn ba mươi người!
…
Ngoài Nam Sơn tự, Hứa Dĩ Thiên và Trần Quy Thạc quay về lại trước cửa chùa thì gặp phải Tống Diễn Thanh.
Thấy trên người Hứa Dĩ Thiên có không ít máu tươi, Tống Diễn Thanh lập tức hỏi:
– Đắc thủ?
Hứa Dĩ Thiên lắc đầu:
– Không thấy Ngưu Hữu Đạo mà đụng phải một đám quân lính tinh nhuệ, đánh nhau, đều là nhân mã thân vệ của Thương Triều Tông!
– Tiểu tặc giảo hoạt lắm, chẳng lẽ hắn nghĩ Thương Triều Tông có thể bảo vệ hắn?
Tống Diễn Thanh cười lạnh một tiếng.
Chính lúc này, tiếng bước chân rầm rầm từ dưới núi truyền tới, rõ ràng là đang xông lên núi.
Trần Quy Thạc hơi lo lắng nói:
– Sư huynh, hẳn là đội ngũ khác của Thương Triều Tông tới, chúng ta có cần tránh đi một chút không?
Tống Diễn Thanh quay đầu quát:
– Sợ cái gì, chỉ dựa vào người của Thương Triều Tông có thể giữ chúng ta lại sao?
Trần Quy Thạc rầu rĩ nói:
– Thương Triều Tông dù sao vẫn là quận vương, chúng ta động thủ với quận vương có phải không phù hợp không. Nếu truyền ra ngoài chỉ e phiền phức không nhỏ, bên nào cũng không chịu nổi trách nhiệm.