Mẹ kiếp, gia tộc này là gia tộc quỷ quái gì vậy, sao lại thần bí như thế! Thứ quan trọng như vậy, lại không để mình lấy được, phòng bị của bọn chúng đúng là không tầm thường!
Xem ra, bị Lãnh Lạc nói đúng rồi! Mình sẽ không hỏi được gì, cũng như không có được thứ gì có ích trên người Bôn Lôi và Điện Thiểm, biết được người tên “Diêm Ngục”, nhưng người đó là nam hay nữ cũng không biết, điều tra thế nào đây! Hơn nữa, mình dám chắc, “Diêm Ngục” chỉ là biệt hiệu, đã là biệt hiệu, cơ sở ngầm của mình nhiều như vậy, cũng không biết có sự tồn tại của người này, chứ đừng nói đến cái khác!
Nghĩ đến Lãnh Lạc, Đông Phương Hạ bỗng nhiên nghĩ đến sự thay đổi của Lãnh Lạc! Còn có cô ấy bảo mình cẩn thận người bên cạnh, người bên cạnh mình lẽ nào thật sự có vấn đề? Sẽ lại là ai đây? Cô ấy còn không cho mình đi điều tra, rốt cuộc là tại sao? Thời cơ chưa chín muồi sao?
“Cậu chủ, Điện Thiểm muốn gặp cậu!”
“Gặp tôi làm gì?”
“Đoán chừng là muốn hỏi việc liên quan đến cậu Hác! Tôi có thể nhìn ra, cô ta rất đau khổ!”
“Đau khổ? Hác Hiên còn đau khổ hơn cô ta gấp trăm lần, gặp cô ta, tôi hận không thể nghiền xương cốt cô ta thành tro bụi!”
Đông Phương Hạ rất quan tâm đến Hác Hiên! Tối qua nhìn thấy bóng lưng cô đơn đó của Hác Hiên, tim Đông Phương Hạ như bị dao nhọn cắm vào. Hôm nay Hác Hiên mất tích, mặc dù Đông Phương Hạ tự an ủi trong lòng, nhưng vẫn rất lo lắng.
Nhóm người Dạ Phong cũng biết cậu chủ nhà mình hận Điện Thiểm, không chỉ là vì Điện Thiểm đã làm tổn thương trái tim Hác Hiên, mà còn suýt chút nữa giết chết cậu chủ!
Do dự một chút, Dạ Phong hỏi: “Vậy Bôn Lôi và Điện Thiểm xử lý thế nào?”