Hàn Lập đứng dậy rời khỏi đại sảnh.
Mà Ngân Nguyệt cầm lệnh bài trong tay đùa ngịch một lát, vẻ mặt trầm tư không nói, tựa hồ đang đánh giá lời nói vừa rồi của Hàn Lập. Lát sau, nàng đột nhiên cười dài giơ lệnh bài lên, chiếu vào linh thú trong quang tráo.
Nhất thời lệnh bài liền bắn ra mảnh lớn hoàng quang, bao tê thú lại bên trong.
Trong sảnh truyền ra một tiếng kêu thê lương. Sau khi làm phép, Hàn Lập liền đem nữ tử đến chỗ lão già tóc bạc.
Đương nhiên là không có hoàn toàn nói thật, chỉ nói nữ tử này cùng hắn có chút quan hệ sâu xa, cho nên đem từ Ngự Linh Tông về Khê Quốc, ý định thu vào môn hạ, để có thể chiếu cố tốt.
Lão già tóc bạc nghe vậy, đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó chợt hiểu liền cười to.
“Ta nói Hàn sư đệ vì sao lại chạy đến địa bàn của ma đạo, đi một vòng rồi quay lại. Hóa ra là vì Liễu sư điệt. Tốt lắm, bổn tông có thêm một vị nữ tu Kết Đan Kỳ, vi huynh còn cầu mà không được” Lão giả tóc bạc sau đó liền đáp ứng cho Liễu Ngọc gia nhập Lạc Vân Tông.
Hàn Lập đối với việc này rất hài lòng, cùng lão già trò chuyện một chút sự tình, sau đó liền mang nữ tử này rời đi.
Tiếp theo, Liễu Ngọc chính thức đổi tên thành Liễu Mi, bái Hàn Lập làm sư phụ, trở thành ký danh đệ tử.
Mặc dù Hàn Lập nói sẽ không tự mình chỉ điểm cho nữ tử này tu luyện, nhưng sau khi bái sư cũng không có hẹp hòi, lúc này xuất ra hai kiện pháp bảo cùng bình đan dược yêu thú dùng cho tu sĩ Kết Đan Kỳ, ban cho nữ tử này.
Nếu như nói lúc trước khi bái Hàn Lập làm sư phụ, trong lòng Liễu Ngọc có chút miễn cưỡng, nhưng khi thấy vị sư phụ này lại hào phóng cấp cho vật quý trọng như thế, lúc này vừa vui mừng lẫn sợ hãi dùng đại lễ bái tạ.
Lúc này nàng lần đầu cảm giác được, rời khỏi Ngự Linh Tông bái Hàn Lập làm sư phụ, dường như cũng không phải là một chuyện xấu.
Tuy nhiên nữ tử này cũng cực kỳ nhu thuận, sau đó liền phục chế bí thuật Khu trùng thuật mà mình biết được vào trong một cái ngọc giản, cũng hai tay giao mấy con Lục Dực Sương Công nọ cho Hàn Lập.
Hàn Lập thần sắc bình tĩnh nhận lấy phần lễ bái sư này.
Sau khi Liễu Mi rời khỏi động phủ Hàn Lập, tiến vào trong Lạc Vân Tông Bạch Phượng Phong, khai mở động phủ cho mình, trở thành một tu sĩ cao cấp trong Lạc Vân Tông.
Chẳng biết lão già tóc bạc có phải vì nể mặt Hàn Lập hay không, lại cho nữ tử này đảm nhiệm chức phó phong chủ của Bạch Phượng Phong, cấp cho làm phó thủ của nữ tử họ Tống kia.
Hàn Lập biết việc này chỉ cười nhẹ.
Sau khi hắn có được đám rết, liền dùng Nghê Thường Thảo tiến hành thúc dục sinh trưởng. Nếu Nghê Thường Thảo hữu dụng đối với Phệ Kim Trùng, vậy đối với Lục Dực Sương Công hẳn là cũng có tác dụng. Bản thân hắn cũng tiến vào mật thất, bắt đầu tìm hiểu bí thuật Khu Trùng Thuật cùng Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp mà Tân Như Âm lưu lại. Ngồi dưới đất không nhúc nhích, hai mắt khép hờ, thanh quang lưu chuyển quanh người, phảng phất như đang tu luyện công pháp gì.
Một lúc sau, hắn mở mắt, sau khi ánh mắt trong suốt hiện lên, lúc này cầm lấy Túi linh thú bên hông không nói hai lời quăng lên cao, nắm tay điểm chỉ, miệng hô “tật” một cái.
Lập tức mấy ngàn con tam sắc Phệ Kim Trùng từ trong túi bay ra, nhanh chóng hình thành một đám mây thật lớn, xoay quanh đỉnh đầu Hàn Lập kêu lên.
Hàn Lập không chớp mắt, ngược lại đứng dậy, chân giẫm xuống đất, miệng lẩm bẩm, hai tay bỗng nhiên giương ra, một mảnh khói xanh bay ra khỏi tay, bao đám mây trùng vào trong đó.
Trong nháy mắt tiếng kêu của Phệ Kim Trùng biến mất, ngược lại chúng bắt đầu giao thoa bên trong mảnh khói xanh, nhưng lại không có con nào chạm vào nhau, cực kỳ quỷ dị.
Tinh quang trong mắt Hàn Lập chớp động nhìn chằm chằm đám mây trùng, mắt không chớp một cái. Qua một lát sau, tay hắn kết một pháp ấn, đồng thời tay kia hướng đám mây phát một trảo, miệng gầm nhẹ một tiếng.
Thanh quang lòe loẹt đám mây lập tức rơi xuống đỉnh đầu Hàn Lập, bao Hàn Lập lại trong đó. Tốc độ linh trùng nhanh hơn mấy lần so với lúc trước, điên cuồng bay múa chuyển động vậy quanh Hàn Lập, hình thành một cái lồng.
Hàn Lập thấy vậy, mỉm cười, liền sau đó một âm thanh mờ mịt thâm thúy từ trong miệng phát ra.
Nhất thời, tất cả linh trùng lấy Hàn Lập làm trung tâm, bỗng nhiên tụ tập lại, thanh quang chói mắt đồng thời bùng lên, làm cho người ta không thể nhìn.
Một lát sau hào quang biến mất, nhưng một hình ảnh chiến giáp có hoa văn ba màu hiện lên trên người Hàn Lập.
Thanh quang trên giáp lóng lánh, nhấp nháy lưu động không ngừng, vừa nhìn đã biết là một kiện bảo giáp chắc chắn, khó có thể phá hủy.
Hàn Lập thấy vậy, ý cười trên mặt càng nhiều, lấy tay vuốt mặt ngoài chiến giáp một chút, cảm thấy cực kỳ bóng loáng, căn bản nhìn không ra chỗ dị thường, thật không thể tin nổi.
“Thật tốt. Trước kia tại Hư Thiên Điện thật không nghĩ tới dùng Phệ Kim Trùng ngưng tụ thành một bảo giáp, Ngự Linh Tông không ngờ đã sớm nghiên cứu ra. Thật không hổ là lấy Khu Trùng Thuật làm vang danh trong các đại tông ma đạo tại Thiên Nam. Ta thật khó có thể sánh bằng” Hàn Lập sau khi cười một lát, liền khẽ thở dài, thì thào nói.