– Đi rồi. Hàn Phi lẩm bẩm.
– Ừ. Lệ Dung gật đầu – Nhưng hắn sẽ quay lại mà.
Thần sắc Hoa Mặc chần chừ, trầm ngâm nói: – Không phải ta lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, Lệ đại nhân sao lại chắc chắn hắn sẽ thực hiện lời hứa của mình như vậy?
– Cảm giác! Lệ Dung mỉm cười – Lời hứa hôm đó của hắn rất chân thành, ta lựa chọn tin tưởng hắn. Đợi mà xem, hắn nhất định sẽ quay lại. Theo như lời hứa của hắn, dẫn chúng ta ra khỏi vùng đất này.
Hoa Mặc chau mày, không nói thêm gì nữa.
Tuy lão cũng rất muốn tin lời hứa của Dương Khai, nhưng nhân loại nổi danh là âm hiểm xảo trá, ai biết được hắn có lừa đám người mình hay không.
– Đại nhân, đại nhân! Ngay đây, Hoàn Nhi đột nhiên chạy vội tới.
– Sao vậy? Lệ Dung quay đầu, gỡ tóc bên tai, khẽ hỏi.
– Đại nhân xem cái này đi. Hoàn Nhi nói rồi giơ tay ra, đưa vật nắm trong lòng bàn tay ra trước mặt ba vị thống lĩnh.
– Tinh thạch?
Lệ Dung kinh ngạc. – Ngươi lấy từ đâu vậy?
Tuy lần trước Hàn Phi cũng đem về không ít tinh thạch, nhưng đối với cả một tộc nhân mà nói thì vẫn hơi ít. Những tinh thạch này bây giờ đều đã bị tam đại thống lĩnh chia nhau ra quản, chỉ lúc nào đặc biệt mới phát ra một ít.
Lần trước Hoàn Nhi cũng được chia cho mấy viên, nhưng nàng đã nhanh chóng dùng hết, trong tay nàng hẳn không còn tinh thạch.
– Tìm thấy trong thạch thất mà Dương Khai luyện đan. Mọi người mau đi xem đi, còn rất nhiều, rất nhiều. Vẻ mặt Hoàn Nhi vui mừng, vội khoa tay múa chân.
Lệ Dung và Hàn Phi nhìn nhau, đểu nhìn thấy nét kinh ngạc của nhau, vội vàng phi thân.
Rất nhanh, tam đại thống lĩnh liền đến thạch thất Dương Khai vẫn luôn dùng để luyện đan. Sau khi nhìn rõ tình hình bên trong, lập túc há mồm trợn mắt.
Trong một góc của thạch thất, tinh thạch chất thành đống, nhiều vô số!
– Cái này Lệ Dung cơ hồ không nói nên lời, thân hình mềm mại run lên, thần sắc kích động.
– Đây hẳn là do lần trước hắn thu thập được từ trong Hỏa Sơn. Hàn Phi giải thích.
– Nhiều như vậy sao? Hoa Mặc chút nữa là cắn phải lưỡi mình, khuôn mặt già nua co giật.
Lần trước lúc quay về từ Hỏa Sơn, Hàn Phi cũng đã nói đến chuyện nàng và Dương Khai gặp phải dưới Hỏa Sơn. Mọi người đều biết trong tay Dương Khai có một lượng tài nguyên tinh thạch khổng lồ, nhưng không ai nhắc đến chuyện này, càng không đòi hỏi gì ở hắn.
Lại không nghĩ, trước khi đi, hắn lại để lại một khối của cải lớn như thế này.
Những tinh thạch này nhiều gấp bốn lần Hàn Phi đem về.
– Cho chúng ta nhiều như vậy, bản thân hắn e là không còn lại bao nhiêu. Trên khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Phi không kìm được hiện lên vẻ cảm kích, nhãn thần chợt dừng lại trên mấy chục khối tinh thạch bắt mắt nhất, rõ ràng là hơi khác thường, – Ngay cả Thánh Tinh cũng để lại, hắn
Nghĩ lại cảnh tượng dưới Hỏa Sơn, mình và Dương Khai tranh cướp tinh thạch, thậm chí còn gạt hắn cởi áo, chỉ để mình có thể mang được thêm chút tinh thạch, Hàn Phi bỗng nhiên thấy mình thật là ấu trĩ.
– Lệ đại nhân Hoa Mặc hít sâu một hơi, bình phục tinh thần kích động, trầm giọng nói: – Lão hủ bây giờ tin rồi, hắn nhất định sẽ quay lại.
– Đúng, hắn sẽ quay lại. Lệ Dung vui mừng cười, khóe mắt long lanh lệ hoa, đó là lệ hoa như mang nặng trọng trách.
Nếu Dương Khai không có ý định quay lại, hắn căn bản không thể để lại một lượng lớn của cải như vậy.
Nhưng hắn đã để lại, đây cũng có nghĩa là hắn hi vọng những tinh thạch này có thể giúp Cổ Ma nâng cao thực lực. Đợi khi họ rời nơi đây, quay lại bên ngoài có thể có được lực lượng mạnh hơn để tự bảo vệ mình.
Tuyệt đối không được phụ lòng kỳ vọng của hắn! Lệ Dung thầm nghĩ, bây giờ trong Ma Thần Bảo, muốn đan dược có đan dược, muốn tinh thạch có tinh thạch, trong vòng vài năm hoàn toàn không phải lo chuyện phát triển nâng cao.
Đợi lần sau khi hắn quay về, Cổ Ma cũng sẽ tặng hắn một đại lễ! Lệ Dung hít sâu một hơi, quyết định.
……
Dương Khai cô tịch xuyên qua tuyết sơn, phong tuyết quá lớn, hàn khí thấu xương, hắn không thể phi hành trong một thời gian dài, như vậy sẽ quá tiêu hao thể lực và tinh thần.
Dọc đường đi, căn bản không thấy nhân ảnh, thậm chí ngay cả dấu vết hoạt động của yêu thú cũng không hề thấy.
Cả thế giới cơ hồ chỉ có một mình hắn tản phát ra sinh cơ.
Thiên địa linh khí hơi bất phàm, nhưng lại không ai tu luyện ở đây. Dù là võ giả tinh thông công pháp và vũ kỹ thuộc tính hàn cũng cực kỳ khó mà chịu được môi trường ác liệt như vậy.
Dương Khai không vui không buồn, hành tiến không ngừng nghỉ trong tuyết sơn, chỗ bả vai thỉnh thoảng lại truyền đến từng cơn đau nhức không thể chịu được. Đó là phong lôi chi lực ẩn chứa trong Phong Lôi Vũ Dực đang quấy phá.
Phong Lôi Vũ Dực hấp thu tiến vào thể nội đã được một thời gian, tiến độ luyện hóa cũng coi như tàm tạm. Nhưng Dương Khai vẫn luôn cảm thấy Phong Lôi Vũ Dực sẽ không dễ dàng bị mình luyện hóa sử dụng như vậy, còn phải thêm một vài phương pháp riêng.
Xuyên qua tuyết sơn chừng hơn mười ngày, phong tuyết mới dần trở nên yếu đi.
Trên một ngọn cao sơn, Dương Khai đứng trên sơn đỉnh nhìn xuống, ánh mặt trời lâu rồi không thấy chiếu rọi trên cơ thể khiến hắn thấy thư sướng.
– Hả?
Bỗng nhiên hắn cảm thấy cách đó mấy chục dặm có vài cỗ khí tức sinh mệnh không yếu.
Dương Khai không khỏi vui mừng. Bây giờ hắn căn bản không biết mình đang ở đâu, tự nhiên có ý muốn tìm người hỏi thăm một phen, nhưng đi lâu như vậy, vẫn chẳng phát hiện nhân ảnh, bây giờ cuối cùng cũng gặp được.
Từ cường độ của những khí tức sinh mệnh kia có thể đoán được hẳn là không có cường giả Siêu Phàm cảnh. Điều này khiến Dương Khai cũng yên tâm được phần nào.
Mỉm cười, Dương Khai thong dong bay xuống tuyết sơn, tiếp cận hướng đó.
Cách đó mười dặm, trong màn tuyết trắng xóa, một nhóm ba người đang hành tiến, một nam hai nữa, đều có tu vi Thần Du Cảnh thất bát tầng. Nam anh tuấn, nữ mạo mỹ, ba người đều mặc y sam kim hoàng sắc, kim quang chói mắt rõ ràng là vô cùng nổi bật trong tuyết trắng, hẳn là cùng một tông môn hoặc gia tộc.
Lúc này, hai nữ tử đi phía trước khoác tay nhau. Dù trong hoàn cảnh giá rét như vậy, cách ăn mặc của một nữ tử trong đó cũng vẫn rất phong phanh, để lộ thân hình kinh người ra ngoài. Thân hình cao ráo, dáng người đầy đặn, khiến nam tử phía sau không ngừng quan sát nhìn ngắm tấm lưng man diệu và cặp mông tròn trịa của nàng.
Nữ tử còn lại thì hơi thấp một chút, khuôn mặt ngây thơ, thỉnh thoảng đưa hai tay lên miệng hà hơi, có vẻ rất ngây thơ đáng yêu.