“Bà xã, em đang định làm gì thế?”
“Em đi ngủ với Minh Tâm, bây giờ Minh Tâm đang bị thương, đến tối em có thể chăm sóc cho con bé.”
“Bà xã, hay em đừng đi, mỗi tối đều do anh chăm sóc em, đắp chăn, bưng trà rót nước cho em, em làm gì biết chăm sóc người khác chứ? Hơn nữa, không có em anh ngủ không được đâu, cả đêm mất ngủ, ngày mai sao làm việc được? Minh Tâm, một mình con ngủ cũng được đúng không? Không cần mẹ nuôi ngủ với con, đúng không?”
Ngôn Dương chặn cửa, quay đầu nhìn về hướng Hứa Minh Tâm.
Cô nhịn không được cười khì khì, cô thật sự rất hy vọng bản thân mình đến tuổi trung niên cũng có thể ân ái đằm thắm như vậy với Cố Gia Huy.
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Ngôn Dương, sao cô có thể nỡ tách lẻ hai người họ chứ?
“Mẹ nuôi, con có thể ngủ một mình được, mẹ không cần ngủ với con đâu.”
“Bà xã, em nghe kìa, con gái cũng đã nói rồi đấy.”
Thẩm Thanh nghe vậy thì bất lực lườm một cái, nhiều năm qua như vậy rồi, Ngôn Dương vẫn không thay đổi, pha trò khóc lối om xòm, đã chừng này tuổi rồi mà vẫn không biết xấu hổ, không biết mất mặt gì cả.
Nhưng mà may là ông ấy chỉ đối xử với Thẩm Thanh như vậy, còn những chuyện khác thì rất quyết đoán chín chắn, chưa bao giờ khiến bà ấy phiền lòng.
“Ngôn Dương, xem như là anh giỏi!”
Thẩm Thanh tức hồng hộc quay về phòng.
Ngôn Dương vội vàng đóng cửa, lau mồ hôi trên trán, nhìn Hứa Minh Tâm, nói: “Bà xã là của bố, bố không cho con đâu, con tự ngủ đi, ngủ ngon.”
Nói xong, ông ấy cũng chui vào phòng ngủ.
Hứa Minh Tâm cười cười rồi quay lại phòng.
Căn phòng này vẫn là căn phòng mà lần trước cô đến ở, Thẩm Thanh đã dặn dò người giúp việc bố trí thêm một chút đồ đạc, đổi căn phòng này thành phòng của cô, để thuận tiện cho lần sau cô đến ở lại.