Nhung không ngờ rằng sự đột ngột xuất kích của Lệnh Hồ Phi làm cho cục thế chợt thoắt chuyển mạnh, làm cho thái tử không chi có sự đỡ đầu của nội cung, hơn nữa còn có được sự ủng hộ của triều quan, như vậy, thanh thế của Bành vương đã giám xuống kịch liệt.
Lý Trân nhất thời cũng không nghĩ ra đối gách tốt, bèn hỏi: “Vậy còn ý của Bành
V-ương điện hạ thì sao?”
“Ý của Bành vương điện hạ là hy vọng có thể có được sự ủng hộ của tông thất.”
Lời nói của Diêm Khái nói ít ý nhiều, Lý Trân bỗng chốc đã hiểu ra, tông thất lại là một thế lực khác, đủ để triệt tiêu sự phàn đối của Lệnh Hồ Phi, còn mình là Tông chính tự khanh, cũng là sỡ hữu thanh danh khá cao trong tông thất, vì vậy Lý Cận mới để Diêm Khái đến tìm mình, muốn để minh cờ xí rầm rộ ra mặt, dùng danh nghĩa của tông thất công khai úng hộ Lý Cận, chiêu này cao minh a!
Lý Trân bất giác nhìn thoáng qua Diêm Khái một cái, cách làm này mười phần thì hết tám chín là tên Diêm Khải này nghĩ ra, Lý Cận vẫn còn non nớt một chút, nhung điều mà Lý Trân quan tâm hơn là lợi ích của hắn, nếu như hắn cờ xí rầm rộ ra mặt, vậy thì rủi ro mà hắn gánh vác sẽ cực lớn, một khi Lý Hệ cuối cùng chiến thắng, thì người đầu tiên dọn dẹp chính là hắn Lý Trân.
Thù lao cho mối rủi ro này, hắn nhất định phái nói rõ ràng ra trước, Lý Trân vuốt nhẹ râu cười nói: “Thật ra tông thất cũng không phải đoàn kết lắm, mạnh ai nấy đều có tâm tư riêng, nói trắng ra, đều là kẻ đặt nặng lợi ích, nếu muốn tông thất ủng hộ, Bành v-ương trước tiên phái tỏ thái độ, sau này báo đáp tông thất như thế nào, ta mới tiện đi nhất nhất liên lạc.”
Diêm Khải không khỏi thầm mắng một tiếng vô sĩ, đây không phái là lộ rõ việc cò kè mặc cả sao? Nhung về điểm này hắn cũng đã nghĩ tới từ trước, hắn đã nói qua với Bành vương, người không có lợi không dậy sớm, nếu muốn có được sự ủng hộ, thì buộc phái lấy ra thứ khiến người ta động lòng.
“Vương gia, Bành vương cũng ý thức được sự quan trọng của tông thất, người xin vương gia yên tâm, một khi người đăng cơ, vương gia sẽ xuất nhiệm Hộ bộ thượng thư, tiếp theo sẽ buông cho tông thất quyền đúc tiền và buôn muối, rồi tiếp đó nữa là đề cao hạn mức vĩnh nghiệp điền của tông thất, đây là lời hứa của Bành vương điện hạ.”
“Ừm!”
Lý Trân khá hài lòng với lời hứa này: “Thôi được! Đợi chút ta sẽ ra ngoài liên lạc tông thất, ít ra có thể bào đảm sáng ngày mai, sẽ có ba mươi tông thất quan trọng liên danh đứng ra bào đảm tiến cử Bành vương nhập chủ đông cung.”
Diêm Khái mừng rỡ, hai mươi tông thất đã rất có sức mạnh rồi, hắn vội vàng đứng dậy tạ ơn nói: “Vậy phía tông thất bèn nhờ ở vương gia rồi.”
Cuộc đại tra bắt trong thành Thành Đô vẫn còn đang tiếp diễn, đã có không ít tin tức lan truyền, hàng nghìn người vi nguyên do tàng trữ vũ khí quân dụng mà bị bất đi, hơn ba trăm tên lưu manh đầu phố vì thừa cơ hội cướp bóc mà bị chém đầu thị chúng, cả tòa thành Thành Đô bao trùm trong một nỗi kinh hoàng và bất an.
Sự hỗn loạn ở đầu phố Diêm Khái tựa hồ như không chú ý tới, hắn vẫn trầm tư
Trong cục thế trước mất, có lúc bàn thân hắn cũng có chút hồ đồ, hắn Rõt cục đang chấp hành nhiệm vụ, hay là thật sự là mạc liêu của Bành vương, hắn lại là toàn tâm toàn ý phù trợ Bành vương, hi vọng hắn có thể đăng cơ, hắn tựa hồ như đã hoàn toàn nhập vai rồi, đến nỗi mà thi thoảng quên đi nhiệm vụ của mình.
Diêm Khải trong lòng âm thầm thở dài một cái, tâm trạng của hắn rất phức tạp, phò trợ thân vương đăng cơ, thành tựu cho hùng sư đế Vương. Đây vẫn luôn là ước mơ của hắn, năm xưa hắn phò trợ Khánh Vương cũng xuất phát từ ước mơ như vậy, nhưng Khánh vương thất bại, hắn cũng từ đinh cao chót vót của đời người ngã xuống, thậm chi lưu lạc đến nước phải dựa vào sự bố thí mà tổn tại, mà hôm nay hắn một lẩn nữa trờ thành mạc liêu của Bành Vương, một lẩn nữa phải phò trợ người trẻ tuổi này lao vào ngôi vị đế vương, mọi thứ đều cực giống với tình cảnh năm xưa, hắn lại một lẩn nữa cám thấy minh phảng phất lại bắt đầu một lữ trình mới.
Nhưng tất cà mọi thứ này đều là giấc mơ, hắn biết không thể nào rồi, hắn cứ giống như một cánh diều, đầu kia của dây nắm trong tay của Lý Khánh An, hắn nếu có dị tâm, thì hắn sẽ thịt nát xươmg tan, cà đời này của hắn đã định là không thể trờ thành quân sư đế vương rồi.
“Nam Đường diệt, ngươi có thể là Giàn Châu thái thú!” Đây là lời hứa mà Lý Khánh An dành cho hắn, cũng là cội nguồn mà hắn sẽ quay về.
Nét mặt Diêm Khải không khói lộ ra một nụ cười khổ sở, cho dù Lý Cận đăng cơ thì đã sao chứ?
Nói cho cùng, vận mệnh của Nam Đường nắm chặt trong tay của Lý Khánh An, minh đã thất bại qua một lẩn, không lẽ lại tiếp tục thất bại thêm lẩn thứ hai nữa ư?
Xe ngựa chạy vào trong khu cung thành, nơi đây giới bị càng thêm thâm nghiêm hơn, một đội kỵ binh nghênh mặt đi tới, quan quân dẫn đầu chi nhìn nhìn xe ngựa của hắn, không hề chặn lại, trên xe ngựa của Diêm Khải đã căm một lá cờ từ kỳ lân của Bành vương Lý Cận, có thể chạy băng băng trong khu cung thành mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Nhưng một chiếc xe ngựa phía sau hắn lại bị chặn lại: “Mời ngừng xe tiếp nhận kiểm tra!”
“Khốn khiếp! Đây là xe ngựa của Lệnh Hồ thượng thư, thượng thư đang có mật trên xe, các ngươi không nhìn thấy sao?”
Diêm Khải cả kinh, vội vàng quay đầu lại nhìn, chi thấy quả nhiên là xe ngựa của Lệnh Hồ Phi, hắn đang rướn đầu đang nói gì đó với hiệu úy kỵ binh, hiệu úy khoát tay một cái, xe ngựa của Lệnh Hồ Phi quẹo cua, chạy lên trên đại lộ Bạch Ngọc, đó là đường chính thông tới Nam Minh cung, xem ra Lệnh Hồ Phi là phải tiến cung rồi, trong lòng Diêm Khải có chút nghi hoặc, xe ngựa của Lệnh Hồ Phi là khi nào đi theo phía sau minh vậy, tại sao hắn lại không nhìn thấy?
Lúc này tùy tùng của hắn thấp giọng nói: “Tiên sinh, xe ngựa của Lệnh Hồ thượng thư là từ đông cung đi ra, đã đi theo bọn ta ba dặm đường rồi.”
Diêm khải giật minh, thì ra là từ đông cung đi ra, đảo mắt một cái lại đi hoàng cung, xem ra tên Lệnh Hồ Phi này là tăng cường hoạt động mạnh rồi.
Xe ngựa tiếp tục tiến lên, ước chùng đi được khoảng năm dặm, đi đến trước một tòa cung điện khí thế hùng vĩ, nơi đây bèn là phù Bành vương rồi, chiếm đất năm mươi mẫu, quy mô chi xếp sau Nam Minh cung và đông cung, cũng thé hiện ra địa vị của Bành vương tại Nam Đường là thế nào.
Thê nhi phụ mẫu của Diêm Khải đều ở quê nhà Nhạc Châu, không có đón tới bên Ba Thục, hắn đơn thân một mình ở Thục, vì vậy hắn bèn ở nhờ trong phù Bành Vương, có một viện tù độc lập, còn có hai mỹ tỳ hầu hạ hắn.
Xe ngựa chậm rãi ngủng lại trước cửa hông Vương phủ, Diêm Khải xuống xe ngựa xong bèn trực tiếp đi tới trong vương phủ, hắn phải báo cáo với Bành vương Lý Cận về kết quả giao thiệp với Lý Trân.
Thư phòng của Lý Cận ở hậu viện, cách của lớn khá xa, phải băng qua bọn tòa đại viện, Diêm Khải men theo hành lang nhanh chóng bước đi, tù nơi này có thé trực tiếp đi đến trước cửa thu phòng.
Hạ nhân của vương không nhiều, chi tiêu quân phí của Lý Hanh quá lớn, dẫn đến tài chính vô cùng căng thẳng, Lý Hanh chi đành tiết kiệm dè xẻn miếng cơm manh áo, căt giảm chi tiêu cung đình, bao gồm Nam Minh cung, đông cung và tất cả phủ thân vương và công chúa, Bành vương phù vốn dĩ có hai trăm viên cung nữ hoạn quan, bây giờ chi còn lại năm mươi người, như vậy, cả tòa vương phủ đã trở nên trống trải vắng vẻ, đương nhiên thị vệ không ít, hai trăm thị vệ, không bị cắt giảm người nào.
“Diêm tiên sinh!”
Diêm Khải đi đến trước một cánh cửa tròn, đột nhiên nghe thấy có người gọi hắn, hắn tìm kiếm dáo dát tứ phía, chi thấy sau cửa tròn, một thị vệ đang thấp giọng gọi hắn: “Tiên sinh, lối này!”
Diêm Khái liếc mắt một cái đã nhận ra được người này, Thiên ngưu trực trường Lưu Hùng, là một tiêu đầu mục của thị vệ vương phủ, thân hình khôi ngô, dũng mănh hơn người, nhung một thân phận khác của hắn là thành viên của An Tây tình báo đường, hắn ở trong Bành vương phủ chủ yếu là thay Diêm Khải liên hệ tình báo đường.
Diêm Khái thấy xung quanh không người, vội vàng đi lên phía trước, Lưu Hùng nhanh chóng đem một mành giấy nhỏ nhét cho hắn, bèn xoay người tránh khỏi rồi.
Diêm Khải rào bước nhanh đến một góc không người, mờ mành giấy ra, bên trên chi có bốn chữ, “kích hóa đích tranh” (*kích động cho mối tranh dòng dõi chính thống trờ nên ác liệt), Diêm Khải giật thót người, hắn đã nhận ra nét chữ trên mẩu giấy, lại là thân bút của Lý Khánh An.