Nhưng Thẩm Thanh thì lại không nhịn được.
Bà gõ bàn, mắng Ngôn Dương, chất vấn ông đã làm ăn kiểu gì.
“Đống nick ảo mà anh mua đâu rồi?
Sao em không thấy đám người đó? Anh mua phải tài khoản chết à?”
“Còn nữa, đám người này dám cấu kết với nhau tung tin nhảm, anh cho người đi quật ngược lại đi! Phải tăng độ nổi tiếng của Minh Tâm lên, phải để mọi người đứng về phía Minh Tâm, bây giờ Minh Tâm có nhà họ Ngôn chúng ta chống lưng! Ai dám bịa đặt mấy chuyện quá đáng thì kiện hết đi! Đừng có nói nhảm với đám người đó nữa!”
“Đội ngũ PR của nhà họ Ngôn đâu rồi? Bảo vệ danh tiếng của Hứa Minh Tâm đi chứ, con bé là con gái của chúng ta, bọn họ có là gì? Anh hùng bàn phím, chỉ biết ngồi trước màn hình mà lướt lướt lướt, em khinh thường nhất người như vậy đấy. Bài đăng mới nhất của em sắp đăng lên rồi, giúp Minh Tâm nổi lên. Em không tin, em không dìu dắt nổi một người mới?”
“Phải phải phải, bà xã nói đúng, anh lập tức đi sắp xếp, kiện mấy đứa não tàn đó phải kêu cha gọi mẹ!”
Ngôn Dương nhanh chóng đi làm việc.
Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng bưng hai đĩa bánh ga-tô để lên bàn, nói: “Mẹ nuôi… con không phải người mới đâu…”
“Cũng như nhau thôi, con cũng đừng để ý đến những dư luận đó, có nhà họ Ngôn giải quyết công bằng cho con. Con chỉ cần chuyên tâm vào việc học, ăn uống, biết chưa?”
“Cảm ơn mẹ nuôi.”
Hứa Minh Tâm cảm động nói, Hứa Văn Mạnh là bố ruột của cô mà lại luôn lợi dụng cô, chưa bao giờ đối xử tốt với cô. Nhưng vợ chồng nhà họ Ngôn lại luôn đối xử tốt với cô. Mặc dù cũng có phần của Cố Gia Huy nhờ giúp đỡ trong đó, nhưng cô có thể cảm nhận được.
Bọn họ thật sự yêu thương cô, cho nên mới tốn công tốn sức vì cô như thế.
Cô vừa nghĩ đến sự khác biệt về cách đối xử của hai bên mà nước mắt không kìm được rơi lã chã xuống.
Thẩm Thanh nhìn thấy thì thương xót, nói: “Sao con lại khóc rồi, có phải những người đó chọc tức con rồi? Con đừng quan tâm, đều là bọn anh hùng bàn phím, nhận được thư luật sư gửi qua thì sẽ không dám lỗ mãng nữa…”