Ngôn Dương cười lạnh rồi nói. Nghe xong câu nói đó, vẻ mặt Hứa Văn Mạnh lập tức thay đổi, trở nên rất khó coi.
Hứa Văn Mạnh thấy mọi chuyện đã đến mức không thể cứu vớt nổi nữa rồi bây giờ giả có vờ tiếp thì cũng chẳng thể khiến Hứa Minh Tâm mềm lòng.
Nhìn vẻ mặt đứa con gái bất hiếu kia có vẻ như đã quyết tâm lắm rồi, đúng là phí công ông ta nuôi nấng bao năm qua, không ngờ bây giờ nó lại bạc tình phụ nghĩa như vậy.
Hứa Văn Mạnh thầm hối hận, đáng ra trước kia ông ta nên vứt Hứa Minh Tâm đi mới phải.
“Được lắm, muốn cắt bỏ quan hệ thì cũng được, vậy thì nhà họ Ngôn cũng phải cam đoan là từ nay về sau sẽ không làm khó nhà họ Hứa, trước mắt nhà họ Hứa đang có một hạng mục cần đầu tư, anh Phúc phải giúp tôi.”
Ngôn Dương nghe vậy thì bật cười, vỗ vỗ mấy cái vào mặt Hứa Văn Mạnh: “Tôi từng gặp rất nhiều người mặt dày, nhưng chưa thấy ai mặt dày như ông đấy, đến tận giờ phút này rồi mà ông vẫn muốn lợi dụng Hứa Minh Tâm à?”
“Mấy người cũng không muốn thấy cảnh Hứa Minh Tâm trở mặt với nhà họ Hứa rồi bẽ mặt trước mặt người ngoài chứ? Dù sao thì bây giờ tôi là vỏ mè đã sứt, nuôi con nhỏ bất hiếu này nhiều năm như vậy rồi, chẳng lẽ lại không thể đòi hỏi nó báo đáp lại à?”
Hứa Văn Mạnh lộ bản mặt thật của mình ra.
Hứa Minh Tâm nghe ông ta nói vậy thì rất muốn cười lớn.
Ông bố này của cô có còn là người không vậy?
“Được rồi, con gái tôi đáng giá như vậy, coi như tôi bố thí cho ông đi. Chuyện tiếp theo chắc không cần tôi phải dạy đâu nhỉ? Mau công khai đi, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.”
Sau đó Ngôn Dương quay lại nhìn Thẩm Thanh, vừa cười vừa nói: “Vợ, em có hài lòng với kết quả này không?”
“Cũng tạm được. Minh Tâm, chúng ta về nhà thôi, chuyện còn lại để cho bố nuôi con giải quyết đi. Gần đây mẹ thấy hơi nhạt mồm, con về làm cho mẹ mấy cái bánh ngọt để ăn đi.”