Đây là một kích toàn lực của hắn! Oanh!
Lại một tiếng nổ nặng nề vang lên, Chu Hằng bị lực phản chấn bắn trở về, cổ tay cong lại, xương tay bị gãy!
Xương của hắn hiện tại mạnh nhưu pháp khí Nhật Diệu Cảnh à.
Con lừa đen và Băng Tú Lan đều biến sắc, một quyền này chân cho Chu Hằng gãy tay, nhưng nham thạch dưới lại không chút dấu vết.
Vậy tồn tại lưu lại dấu vết lúc trước mạnh bực nào?
Chu Hằng vận chuyển phù văn trị liệu, xương gãy rất nhanh khép lại, hắn núi người, dùng chỉ bắn nham thạch.
– Tiểu tử, đánh lại đi, tảng đá này cũng không phải đá rắn gì, chỉ là đá thường thôi.
Hỏa Thần Lô ở trong đan điền hắn nói.
– Làm sao có thể? Chu Hằng không tin lắc đầu, nếu là đá thường, hắn một quyền có thể đấm vỡ mấy vạn khối.
Sao lại không có khả năng? Nó mặc dù là đá thường, nhưng được một người mạnh hơn ngươi vô số lần, dùng linh lực rót vào, tính chất tự nhiên trở nên vô cùng cứng rắn! Theo bổn tọa phỏng đoán, đây chính là một ngọn núi bị mạnh mẽ luyện hóa tới trình độ này. Hỏa Thần Lô nói.
Xít!
Một ngọn núi bị ép nhỏ như vậy, tự nhiên cực kỳ chắc chắn, nhưng vậy cần có năng lực bực nào?
Sáng Thế Đế!
Chiến trường năm đó có rất nhiều Sáng Thế Đế, như vậy chí cường Tiên giới có được lớn năng lực như thế cũng không thần kỳ.
Ngọn núi này được Sáng Thế Đế dùng linh lực rót vào, nghiêm khắc mà nói cũng có thể xem như một kiện Tiên khí, đương nhiên. Chỉ có sức nặng và cứng rắn, cũng không có dị hiệu khác.
Chu Hằng thử nâng khối đá lên, nhưng mặc cho hắn nâng tới mồ hôi dầm dề, nhưng khối nham thạch này vẫn không nhúc nhích, không biết là nặng bao nhiêu!
Có lẽ ở bên ngoài, lực lượng Chu Hằng có thể nâng được một đỉnh núi, nhưng nơi này trọng lực quá lớn, chỉ có Sáng Thế Đế mới có thể làm ra công tích lớn như thế!
Mấy người bên cạnh nhìn Chu Hằng làm chuyện không biết tự lượng sức, không khỏi cười lạnh.
Dù tính Chu Hằng là Nhật Diệu Vương 11 luân, có lực lượng cấp bậc Nhật Diệu Hoàng, ở trong này có thể nói vô địch. Nhưng mà bọn họ cũng có Tiên khí bậc cao hộ thân, thúc giục mạnh mẽ tiêu hao với Chu Hằng, muốn bảo vệ mình cũng không thành vấn đề!
Bởi vậy, bọn họ không cần phải gây hấn với Chu Hằng, nhưng cũng không sợ đắc tội hắn.
Chu Hằng trong lòng khó chịu, dùng đầu đập lên khối nham thạch nà.
Để làm chi?
Dù tính bị cười nhạo cũng không cần dùng đầu đập đá à.
Cái gì gọi là lấy trứng chọi đá? Không đánh được lại còn tức như vậy. Người trẻ tuổi a. Đúng là thiếu kiên nhẫn! Thình thịch!
Chu Hằng đập đầu lên tảng đá, phù văn trên thiên linh cái bị va chạm tự động kích hoạt, bỗng nhiên bộc phát ra lực lượng vô cùng kinh khủng, rắc, rắc, rắc, khối nham thạch xuất hiện vết nứt như mạng nhện.
Ầm, trong nháy mắt cả khối nham thạch biến thành mấy vạn khối đá nhỏ!
Mấy người kia đều há hốc mồm. Con bà nó, thật dọa người a!
Bọn họ cũng đã nghe nói qua năm đó nơi này chiến trường Sáng Thế Đế đại chiến, tin tưởng này nham thạch và dấu vết kia là do Sáng Thế Đế lưu lại! Ngẫm lại xem, năm đó ngay cả Sáng Thế Đế vỗ cũng không nát khối nham thạch này, mà chỉ để lại 5 vết cào, cho thấy khối nham thạch này cứng cỡ nào.
Nhưng bây giờ… Không ngờ bị Chu Hằng dùng đầu đập nát bấy.
Chuyện này con bà nó còn không dọa người sao?
Ai bị hắn đập đầu lên người một cái… Xít. Chẳng phải Sáng Thế Đế cũng bị đập bể sao?
Mấy người kia đều lui ra phía sau vài bước, nhưng ngẫm lại còn chưa an toàn. Liền lui lại mấy bước nữa, dừng một chút, lại lui vài bước nữa, quá giật mình.
Chu Hằng cười ha ha, nói với con lừa đen và Băng Tú Lan: – Chúng ta đi!
– Mắt chó coi thường người! Sau khi con lừa đen đi hai bước còn quay đầu mắng một câu.
Tuy rằng bị khinh bỉ, nhưng mà mấy người kia lại không dám nhảy ra, vừa rồi một chiêu Thiết Đầu Công của Chu Hằng đã hoàn toàn dọa sợ bọn họ rồi. Đây quả thực là tuyệt phẩm tiên khí a, đụng đâu vỡ đó, bọn họ dù tế xuất Tiên khí cũng chẳng phải bị đập cho vỡ vụn sao!
Hai người một lừa tiếp tục đi tới, phía trước có một tia chớp chớp động, cách đã rất gần.
Chỗ này đương nhiên không có khả năng xuất hiện tia chớp chân chính, khi đám người Chu Hằng đến gần, liền phát hiện tia chớp này là do một thanh đại đao bị tàn phá phát ra.
Thân đao dù đã gãy, nhưng mà uy thế vẫn còn, thường chém ra một đạo đao khí rực rỡ, kinh diệu thiên địa!
Đây tuyệt đối là một thanh Tiên khí cấp bậc cực cao, tuy rằng hư hại, nhưng mà vẫn không mất đi hào quang ngày xưa, còn đang vận hết toàn lực chiến đấu. Nó thường thường chém ra một đao, đó là do ý chí Đao hồn đang chiến đấu.
Chính vì vậy, bảo đao này mặc dù là Tiên khí bậc cao, nhưng mà sau khi chém ra một đao, lại lập tức biến thành sắt thường, sau khi hấp thu linh khí thiên địa, lại chém ra một đao!
Linh khí thiên địa nơi này có hạn, cho nên không chịu nổi tiêu hao, bởi vậy cây bảo đao này phải mất thật lâu mới chém ra được một đao.
Đây là cơ hội cho mọi người cướp đoạt!
Rất nhiều người thừa dịp này cướp đoạt, nhưng buồn cười chính là, khi bảo đao súc tích đủ linh lực, bọn họ đều tán ra, nào dám chịu hứng một đao kia.
Nơi này áp chế cảnh giới mọi người, nhưng không áp chế uy lực bảo đao này.
Chu Hằng nghiêng mắt nhìn, nơi này cũng không chỉ có một tia chớp lóe lên, mà ít nhất có mấy chục đạo!
Nói cách khác, nơi này có ít nhất mấy chục món Bảo khí ngã xuống! Tràng đại chiến năm đó đến tột cùng thảm thiết cỡ nào?
– Chu tiểu tử, chúng ta mau đoạt bảo bối đi! Con lừa đen hai mắt tỏa ánh sáng, nước miếng chảy ròng.
Chu Hằng lắc lắc đầu, nói:
– Cho dù đây là Tiên khí tổn hại, chúng ta cũng không có tư cách đi thu đâu.
Tuy rằng bất đắc dĩ, nhưng cũng là lời thật sự, ngay cả Sáng Thế Vương đích thân tới cũng không thể thu được, không may còn bị một đao chém chết đấy.
– Đi, chúng ta tiếp tục đi tới, bây giờ ta càng ngày càng hiếu kỳ rồi! – – – – – oOo- – – – –