“Các huynh đệ, nhắm thẳng vào khiên chắn của kẻ địch cho ta…”
“Viu…đùng…đoàng…”
“Viu…đùng…đoàng…”
Tức thì cả trận địa Khoa Nhĩ Mạn nổ tung, vô số mảnh khiên vỡ, người văng tứ phía.
“Mau chạy đi…tránh xa thứ vũ khí đó…”
Khi các khiên thủ hoảng loạn bỏ chạy, những cung thủ phía sau liền bị lộ.
“Cho súng máy sáu nòng lên, tiếp tục bắn…không được ngừng…”
“Pằng…pằng…pằng…”
Hắc Kỳ quân bắt đầu thu dọn tàn quân Khoa Nhĩ Mạn vỡ trận, khi súng máy sáu nòng xuất trận, cục diện đã hoàn toàn nghiêng về một bên.
“Pằng pằng pằng…pằng pằng pằng…”
Những viên đạn cỡ lớn xuyên qua mấy người, trực tiếp bắn nát cơ thể, trận địa Khoa Nhĩ Mạn ngập trong bể máu.
“Á…tay của ta…”
“Ta…ta sợ quá…”
“Cứu ta với…”
Mấy chục vạn quân Khoa Nhĩ Mạn chen chúc xô đẩy, trong một thời gian ngắn, dù muốn rui lui cũng khó.
Vưu Nhân đứng quan sát từ xa, cảm giác muốn phát điên.
“Không thể đánh nữa, phải tiếp cận, cho họ xông lên, xông lên…”
“Tùng tùng tùng”
Còi hiệu tấn công nổi lên, vô số binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn bắt đầu lao về phía Hắc Kỳ quân như mất trí.
“Đừng để chúng tới gần đội hỏa tiễn, quăng bom cháy ra…”