Trong tro bụi, truyền đến tiếng kêu hưng phấn của Hổ Nữu.
Khi tro bụi tản đi, có thể nhìn rõ tình cảnh bên trong, chỉ thấy Hổ Nữu đã chiếm cứ chủ động tuyệt đối, đè đánh Nguyên Thừa Hòa, thỉnh thoảng oanh lên mặt, trên tay, ngực của hắn một cái.
Khuôn mặt của Nguyên Thừa Hòa đã biến hình, thũng như đầu heo, một khối đen một khối tím, rất buồn cười a.
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, Hổ Nữu thực sự quá mạnh, ngay cả Nguyên Thừa Hòa cũng thua ở trong tay của tiểu nha đầu.
Oành!
Hổ Nữu lại đá một cước, đạp Nguyên Thừa Hòa bay ra ngoài, vừa vặn trượt tới bên chân Lăng Hàn.
Lăng Hàn ngồi xổm xuống, cười hỏi:
– Có phục hay không?
– Không phục!
Nguyên Thừa Hòa nghểnh cổ nói, hắn tự nhiên không phục, nào đồng ý thua ở trong tay một tiểu nha đầu.
– Vậy tiếp tục ăn đòn đi.
Lăng Hàn cũng đá một cước.
Nguyên Thừa Hòa vội lấy hai tay bảo vệ đầu heo anh tuấn, oành, hắn bị Lăng Hàn đạp bay trở lại, Hổ Nữu xông lên đánh tiếp.
Oành oành oành… chỉ chiến mấy hiệp, Nguyên Thừa Hòa lại bị đạp trượt tới dưới chân Lăng Hàn.
– Như thế nào, vẫn không phục?
Lăng Hàn cười nói.
– Đương nhiên không phục!
Cốt khí của Nguyên Thừa Hòa vẫn rất cứng.
– Vậy đánh tiếp.
Lăng Hàn đá Nguyên Thừa Hòa ra ngoài.
Vòng đến vòng đi, Nguyên Thừa Hòa bị xem như bóng cao su, qua lại đảo quanh giữa Lăng Hàn và Hổ Nữu.
Bọn người Tần Liên Nguyệt tê cả răng, kia là Nguyên Thừa Hòa a, được khen là tồn tại có thể khiêu chiến đám người Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương, nhưng bây giờ thì sao, lại bị đánh đến không biết trời trăng mây gió.
Quá uất ức.
Cũng không biết bao nhiêu lần, Nguyên Thừa Hòa lại trượt tới dưới chân Lăng Hàn, lần này Lăng Hàn cũng lười hỏi, muốn đạp đối phương trở lại, nhưng không ngờ Nguyên Thừa Hòa kêu lên:
– Phục, ta phục rồi!
Oành, hắn vẫn bay trở lại.
– Thật không tiện thật không tiện, đạp quen chân!
Lăng Hàn vội cười nói.
Con mẹ nó quá không có thành ý.
Nguyên Thừa Hòa thầm mắng một câu, lại bị Hổ Nữu đánh trúng, lần nữa bay tới dưới chân Lăng Hàn.
Lần này, Lăng Hàn không có đạp tiếp, mà cười híp mắt nói:
– Phục rồi thì bái đại ca đi.
Nguyên Thừa Hòa bò lên, chậm rãi hấp khí, sau đó nói:
– Là tiểu nha đầu kia đánh bại ta, trừ khi ngươi có thực lực để ta tâm phục, bằng không, ta thà chết chứ không chịu khuất phục!
– Bất khuất?
Lăng Hàn cười nói.
– Chớ chơi kiên cường với ta, coi như ngươi thẳng, ta cũng có thể để Lý Phong Vũ nói đến ngươi biến thành cong! Ta xem như nhìn ra rồi, ngươi chính là loại thích ăn đòn, được rồi, vậy ta liền đánh ngươi một trận nữa.
– Hì hì.
Hổ Nữu ngừng tay, ở một bên xem trò vui.
Vẻ mặt của Nguyên Thừa Hòa lạnh lùng nói:
– Chỉ cần ngươi có thể đánh bại ta, ta liền bái ngươi làm lão đại.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, đặt tay trái ở sau lưng nói:
– Như vậy đi, ta dùng một tay đối phó ngươi, miễn cho nói ta bắt nạt ngươi.
Thật cuồng!
Nguyên Thừa Hòa hừ một tiếng, nếu như Lăng Hàn thật có thể tay không, hơn nữa chỉ một tay liền đánh bại mình, vậy lão đại này hắn nhận. Hắn lập tức rút trường kiếm nói:
– Vậy tiếp Thất Kiếm Âm Sơn của ta xem.
Oanh, trong cơ thể hắn dâng trào ra một luồng sóng khí, tro bụi vung lên, hình thành một vòng tròn, lan tràn bốn phía.
Hắn đang súc thế, uy lực của chiêu kiếm này tuyệt đối bá tuyệt.
Lăng Hàn cũng không cướp công, hắn muốn thu phục tên thiên tài này, tất nhiên phải để đối phương tâm phục mới được.
– Thất Kiếm Hạ Âm Sơn!
Nguyên Thừa Hòa xuất kiếm.
– Kiếm thứ nhất, Sơn Cùng Thủy Tận!
Ánh kiếm tùy ý, kiếm thế vây nhốt, chồng chất, đâu đâu cũng có ánh kiếm, bị ánh kiếm này bao vây, tuyệt đối là sơn cùng thủy tận.
Lăng Hàn lấy tay làm kiếm, đâm tới đối phương, kiếm ý lưu chuyển, khiến người ta cảm thấy này hoàn toàn chính là một bảo kiếm tuyệt thế.
– Vô tri!
Thấy Lăng Hàn lại muốn lấy cánh tay ngăn bảo kiếm của hắn, Nguyên Thừa Hòa không khỏi hừ một tiếng, đây là đang tự tìm đường chết sao?
—————