Anh đau đớn nhắm mắt lại, gắn từng chữ.
Chỉ vỏn vẹn mười chữ thôi mà dường như đã lấy đi tất cả dũng khí của anh.
Anh đột nhiên cảm thấy mệt.
Anh đã vì Cố Thiện Linh mà sống trong nơi tù tối suốt bốn năm, người không ra người, ma không ra ma. Mãi cho đến hai năm sau, gặp được Hứa Trúc Linh anh mới lấy công chuộc tội, mới một lần nữa thấy lại được ánh sáng Tuy rằng anh luôn miệng nói rằng sẽ từ bỏ việc trả thù, nhưng trong lòng anh vẫn luôn không buông bỏ được.
Một khi đã ra tay trả thù, món nợ sẽ không còn nơi nào để trả lại nữa, nó sẽ trở thành nỗi ám ảnh, ân hận, hành hạ anh khiến anh không thể ngủ yên.
Anh đang nắm giữ mạng sống do Cố Thiện Linh ban cho, anh không thể trả thù anh ta được, vì vậy mà anh ghét bản thân mình như thế này.
Nhưng bây giờ, tất cả những hận thù chỉ là một trò đùa.
Anh đã bị Cố Thiện Linh lừa trong suốt sáu năm, bởi chính anh trai của mình biến anh trở thành kẻ khôn khéo một đời, nhưng lại mê muội một khäc kéo dài đãng đãng sáu năm.
“Cậu…hận tôi?”
Cố Thiện Linh khó khăn thốt ra ba từ này, giọng khàn khàn.
Cố Thành Trung nghe thấy những lời này mà cứ thể như nghe được một câu chuyện cười, khóe miệng nở một nụ cười chế giếu.
Sự việc đã kết thúc rồi, lẽ nào anh ta còn muốn anh đối mặt với cú sốc lớn này nữa sao?
Cực khổ anh đã chịu trong sáu năm qua, có ai đã gánh chịu giúp anh.
Cả tội lỗi của sáu năm qua, ai sẽ trả giá cơ chứ?
Anh trước đây đã đã nợ Cố Thiện Linh một mạng sống, chỉ là anh không nghĩ đến, người đã đưa anh xuống địa ngục lại chính là anh trai của anh. Một sự thật mà mãi mãi cũng không thể thay đổi được.
Anh không trả lời, chỉ quay người bỏ đi.
Nhưng đi được nữa đường anh lại dừng lại.
“Lúc trước ở buổi tiệc, Thanh Hoàn đã nhìn thấy anh, cô ấy hỏi tôi đó cô phải là anh không, nhưng tôi đã nói rất chắc chẳn với chị ấy đó không phải là anh, bởi vì sự thật này đã được che giấu suốt sáu năm rồi hãy cứ để nó được che giấu cả đời đi. Còn nữa…Cố Cố đã biết gọi bố rồi, anh liệu mà tự mình thu xếp đi”
Nói rồi, anh tiếp tục bước đi không thèm ngoảnh lại.
.Josh nhìn anh rời đi liền vội vàng chạy tới, nhìn thấy khóe miệng Cố Thiện Linh sưng đỏ, chảy máu, anh ta không khỏi lo lắng hỏi: “Anh… anh không sao chứ?”
“Không sao, từ khi tôi quyết định lừa dối ời, tôi đã đoán trước được cái kết này tính cách của Thành Trung, nó luôn coi tôi là mục tiêu phấn đấu của nó, vậy mà bây giờ mọi chuyện thành ra thế này, nó ghét tôi cũng là điều dễ hiếu. Chỉ là… kết quả này rõ ràng đã khắc sâu trong tâm trí tôi hàng nghìn lần, tôi đã nghĩ rằng khi nó xảy ra, tôi sẽ không bị tổn thương nhiều như vậy, nhưng bây giờ tôi mới phát hiện ra, tôi thực sự đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi”
“Nó ghét tôi…. Sự việc vốn dĩ không nên như vậy” Nói ra những lời này, Cố Thiện Linh mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế.
Dù khuôn mặt đó không thể biểu lộ bất cứ biểu cảm nào nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được nỗi buồn trên người anh ta.
Anh ta đã che giấu cẩn thận nhiều năm như vậy, vậy mà bây giờ… đều tiêu tan hết rồi Ở nhà, Hứa Trúc Linh đã đợi đến sáu giờ tối, thường ngày Cố Thành Trung về rất đúng giờ cũng cô ăn bữa tối.
Nhưng cả ngày hôm nay đều không thấy bóng dáng người đâu. Cô cũng đã gọi điện thoại cho anh, nhưng không thể liên lạc được, thậm chí còn bị cúp máy, Khi cô nghe thấy âm thanh tắt máy lạnh lùng vang lên từ chiếc điện thoại, tim cô không khỏi đập dồn, chiếc điện thoại tụt khỏi tay cô rơi xuống đất.
Cô không khỏi tự hỏi liệu anh đã tắt máy rồi sao? Hai năm rồi, anh có bao giờ tắt máy như thế?
Ngoại trừ những lần máy cúp nguồn và không thể liên lạc với mọi người, anh chưa bao giờ làm như vậy.
Cho dù là một cuộc họp quan trọng, anh cũng sẽ luôn chủ động báo trước cho cô, không bao giờ để cho cô phải đi tìm mình.
Cố Thành Trung xảy ra chuyện rồi.
Cô đã nghe Kỷ Hồng Thanh nói anh vội vã rời khỏi phòng làm việc, như thể có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra.
Cô lo lắng và muốn ra ngoài tìm anh, nhưng lại bị Kỷ Hồng Thanh ngăn lại “Cô đi để làm gì chứ, bộ dạng lại hốt hoảng thế này”
“Cố Thành Trung hẳn là xảy ra chuyện rồi, điện thoại di động của anh ấy tắt máy rồi. Anh ấy trưỡc giờ không như thế này, nhất định đã xảy ra chuyện rồi…”
Cô bối rối và nói không một chút mạch lạc.
Kỷ Hồng Thanh cau mày nói: “Người ta cũng đã tắt điện thoại rồi, cô lại không quen thuộc London làm sao tìm người? Cho dù thực sự quen thuộc đường phố ngõ hẻm ở London, ở một thành phố rộng lớn như này cô cũng không thể tìm được đâu.”
“Vậy thì..phải làm gì đây?” Cô bối rối hỏi.