Vừa dứt câu thì Hứa Văn Mạnh sợ đến mức run lên, ông ta hiểu ngay ý câu này, xem ra hai người này đến đây là vì chuyện của Hứa Minh Tâm.
Hứa Văn Mạnh nghiêm mặt nói: “Anh Phúc, Hứa Minh Tâm là con gái tôi, lần này con bé gặp nhiều chuyện như vậy, đóng cửa vào thì cũng đều là chuyện nhà tôi, không đáng để anh Phúc và chị Thanh tốn công để đến tận đây đâu.”
“Vợ ngồi đi. Nước trà này thì không cần uống đâu, đồ ở nhà họ Hứa không tốt bằng nhà mình đâu. Để anh đứng ra nói chuyện, em cứ ngồi đấy nghỉ đi.”
“Anh giải quyết cho tử tế vào, nếu không thì về nhà biết tay em.”
“Anh hiểu, anh hiểu.”
Mỗi khi hai vợ chồng bắt đầu nói chuyện thì tất cả những người khác đều tự động bị bỏ qua.
Hứa Văn Mạnh đã chuẩn bị sẵn một câu nói rất dài, nhưng Ngôn Dương lại chẳng buồn nhìn ông ta lấy một cái, điều này khiến ông ta tức giận nhưng vẫn phải nhịn, đây là nhà ông ta, ông ta còn chưa mời mà hai người đã vào ngồi rồi, lại còn tự nhiên như vậy nữa, thế là có ý gì?
“Anh Phúc, anh làm thế này có vẻ hơi quá đáng rồi.”
“Quá đáng?” Tôi còn có thể làm những việc quá đáng hơn đấy, có muốn nhìn thử không?” Ngôn Dương đứng thẳng người lên, nụ cười nịnh hót lúc nãy đã biến mất, vẻ mặt ông ta chuyển sang trạng thái lạnh như băng, cực kỳ nghiêm túc.
Hứa Minh Tâm ngạc nhiên nhìn Ngôn Dương, không ngờ ông ta lại trở mặt nhanh như vậy.
Đây mới là dáng vẻ thật sự của Ngôn Dương à?
Không ngờ là bố nuôi còn có thể đẹp trai như vậy đấy!
Ngôn Dương ăn nói rất hùng hồn mạnh mẽ, khiến Hứa Văn Mạnh chẳng thể phản bác nổi lấy một câu: “Hứa Văn Mạnh, đây đúng là việc riêng của nhà ông, nhưng Hứa Minh Tâm là con gái nuôi của tôi, con bé bị bắt nạt, bố đẻ không làm được gì thì bố nuôi là tôi đây sẽ ra mặt nói chuyện cho con bé. Hai ngày vừa rồi con gái tôi bị bắt nạt ở đây, suýt nữa thì mất mạng, ông phải giải thích cho rõ ràng với tôi.”
Hứa Văn Mạnh nghe nói vậy thì tức đến mức suýt hộc máu.
Ông ta mới là bố ruột của Hứa Minh Tâm, giải thích cái khỉ gì chứ? Ngôn Dương chỉ là người ngoài mà thôi.
“Anh Phúc, anh nói đùa với tôi đã à? Hứa Minh Tâm là con gái của tôi, dù nói thế nào thì anh cũng chỉ là bố nuôi thôi, chúng ta có thể so sánh với nhau à?”
“Ông đừng có mà ở đấy luyên thuyên với tôi, hôm nay tôi cần một lời giải thích, ông có cho hay không?”
Ngôn Dương tức giận, túm chặt lấy cổ Hứa Văn Mạnh, ra vẻ cường thế.