Trương Thác cười: “Tối nay anh đợi điện thoại của em”
“Vâng, nhất định” Trương Mỹ dùng sức gật đầu.
Trương Thác lại bảo Tân Như giúp Trương Mỹ xử lý miếng ngọc bích này, còn mình thì vội vàng rời khỏi Cửa hàng Ngọc Châu. Bây giờ anh muốn nhanh chóng làm rõ, mảnh tinh thể vừa mở ra rốt cuộc là thứ gì.
Tinh thể lửa vẫn luôn là năng lượng mà đảo Ánh Sáng muốn làm rõ ràng, bây giờ lại xuất hiện một thứ đó giống như tinh thể lửa, không thể không khiến Trương Thác chú ý đến.
Trương Thác vừa đi ra ngoài Cửa hàng Ngọc Châu, hai người thanh niên một nam một nữ đã đi theo sau.
Trương Thác liếc nhìn một vòng phố đi bộ, cuối cùng đi vào một trung tâm mua sắm, đi lung tung bên trong.
“Mau, đi theo”
Hai người thanh niên một nam một nữ vội vàng vào trong trung tâm mua sắm.
Trương Thác đi hơn nửa tiếng trong trung tâm mua sắm, cuối cùng bước vào bãi đậu xe ở dưới tâng hầm.
“Anh ta muốn lái xe, đừng để anh ta chạy mất” Cô gái xinh đẹp vội vàng nói một tiếng, hai người đi vào trong bãi gửi xe dưới tầng hầm.
Bãi gửi xe rất rộng, lúc này không có nhiều người, rõ ràng rất vắng vẻ.
Sau khi hai người bước vào bãi gửi xe, không hề nhìn thấy bóng dáng Trương Thác.
Hai người bọn họ cẩn thận quan sát, tìm kiếm Trương Thác trong bãi gửi xe rộng lớn.
Cô gái xinh đẹp trốn sau một bức tường, từ từ tiến về phía trước quan sát.
“Người đẹp, tìm tôi sao?” Giọng nói của Trương Thác, đột nhiên vang lên phía sau người phụ nữ xinh đẹp.
Giọng nói đột ngột này khiến cô gái xinh đẹp giật mình, cô †a vô thức rụt cổ lại, quay đầu, nhìn Trương Thác tràn đầy ý cười đứng phía sau mình.
“Em gái, cẩn thận” Người thanh niên cách cô gái xinh đẹp không xa cũng nghe thấy giọng nói của Trương Thác, liền nhìn thấy Trương Thác đứng phía sau người bạn đồng hành của mình, lập tức lao đến.