Tinh Hoa Tiên thảo là thánh dược chữa thương của giới tu hành, nhưng bất kể dùng thế nào, cũng không thể giảm bớt thương thế của Bạch Tử Lương, ngay cả vết thương cũng không thể khép lại, máu vẫn còn chảy ra ngoài, tựa hồ ngược lại bởi vì sử dụng Tinh Hoa Tiên thảo chữa thương mà làm trễ nãi thời gian cấp cứu.
Cơ Đức Hải cũng phát hiện có cái gì không đúng, nhanh chóng ngồi xổm xuống, một tay đặt sau lưng Bạch Tử Lương, chuẩn bị dùng sức mạnh khống chế thương thế.
– Phụt!
Bạch Tử Lương cũng cuồng phun ra một ngụm máu tươi bốc hơi nóng thậm chí có chút đốt người, vào mặt mẹ hắn, ngay sau đó thất khiếu đều rướm máu, há chiếc miệng giàn giụa máu tươi, dốc hết sức lực hét lên một tiếng:
– Mẹ…
Không biết hắn muốn nói cái gì, câu nói kế tiếp cũng không nói ra được, thân thể chợt lóe hồng quang, hiện ra nguyên hình tại chỗ, là một con bạch xà dài năm trượng, trên trán còn mọc một cái sừng trắng như tuyết trong suốt, một con bạch xà rất đẹp.
Hồi thiên vô lực rồi! Đôi mày nhíu chặt của Cơ Đức Hải buông lỏng ra, chậm rãi đứng lên, ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ quăng về hướng Miêu Nghị.
– Tử Lương!
Cơ Mỹ Mi hét thảm một tiếng, ôm lấy đầu rắn, thanh âm bi thiết bỗng nhiên im bặt, tù trong ánh mắt của nhi tử nàng có thể thấy được sự giải thoát, tựa hồ chết là một loại giải thoát.
Bạch xà chậm rãi chuyển động hai tròng mắt rốt cục ngưng trệ bất động, mất đi thần thái, hoàn toàn không có động tĩnh.
– Ta giết ngươi!
Cơ Mỹ Mi đột nhiên xông lên, lại bị Cơ Đức Hải túm lấy, Cơ Mỹ Mi chỉ vào Miêu Nghị điên cuồng gầm thét:
– Ta giết ngươi, ngươi giết nhi tử của ta, ta phải bầm thây ngươi thành vạn đoạn…
Thanh âm có thể nói thê lương vô cùng.
Đã chết? Không còn cứu được? Hiện trường bắt đầu bàn luận xôn xao, cũng không ngờ đã dùng tới Tinh Hoa Tiên thảo vẫn không cứu được.
Đã chết? Miêu Nghị mắt lạnh, cầm bầu rượu lên phát hiện rượu đã hết, lúc này ngoắc tay gọi người phục vụ bên cạnh:
– Mang rượu tới!
Một bên là bi thương vô hạn điên cuồng mắng chửi, một bên là muốn uống rượu ăn mừng.
Cơ Đức Hải làm phép thu lại thi thể của Bạch Tử Lương, đồng thời mạnh mẽ chế trụ Cơ Mỹ Mi mang đi.
Nhìn Cơ Mỹ Mi khóc đến mức mất hết tâm trí, vô cùng thương tâm, vẻ mặt Lão Bản Nương cũng bi thương, nàng có chỗ tương đồng với Cơ Mỹ Mi, có thân thế hiển hách giống nhau, đều yêu nam nhân không nên yêu, thậm chí có thể nói Cơ Mỹ Mi là bước rập khuôn theo nàng, đối với bi thống lúc này của Cơ Mỹ Mi, Lão Bản Nương có thể hiểu được, đó là một tia hi vọng cuối cùng tan biến thành tuyệt vọng.
Lão Bản Nương không biết hiện tại yêu Miêu Nghị có phải lại là yêu một nam nhân không nên yêu hay không, chuyện này nàng thật sự không muốn nghĩ đến.
Mặc dù đồng tình với Cơ Mỹ Mi, nhưng nàng cũng biết, có một số chuyện chính là ngươi chết ta sống, không phải là Bạch Tử Lương giết Miêu Nghị, thì chính là Miêu Nghị giết Bạch Tử Lương, nàng đương nhiên là tình nguyện chọn lựa cái phía sau, hi vọng người yêu của mình sống sót. Chí ít có một điểm, trước khi Bạch Tử Lương rơi xuống còn có người đi ra ngăn cản Miêu Nghị tiếp tục hạ sát thủ, nếu đổi thành Miêu Nghị chết không ai có thể ngăn cản, nàng liều lĩnh chạy ra cũng không ngăn được, cho nên nàng vui mừng vì Miêu Nghị còn sống.
– Trận tỷ thí đầu tiên, Yến Bắc Hồng thắng!
Mạc Danh lên tiếng hô:
– Không biết ai muốn ra sân khiêu chiến với Yến Bắc Hồng?
– Vân Phi Hoàng ở đây!
Bên phía Ma quốc vang lên một thanh âm, Vân Phi Hoàng lắc mình rơi vào trong sân, chỉ vào Miêu Nghị lớn tiếng nói:
– Yến Bắc Hồng, dám cùng ta đánh một trận!
Nhân mã phía chính phủ của mấy quốc gia vốn không ai nguyện ý diễn trò cho Phong Bắc Trần nhìn. Nhưng Bạch Tử Lương nhảy ra ngoài, lại kéo Miêu Nghị ra đánh một trận, hiện giờ bên phía Tiên quốc thắng, tính chất của chuyện này đã thay đổi.
—————