Bạch Tử Lương làm sao ngay cả thương cũng cầm không nổi? Lúc này những người phía dưới đang xem cuộc chiến đột nhiên tỉnh ngộ, có lẽ lúc trước trong khi giao chiến với Miêu Nghị Bạch Tử Lương đã bị trọng thương.
– Phụt!
Một đạo hàn mang bắn tới, đầu thương sắc bén tàn nhẫn đâm vào cổ Bạch Tử Lương, máu tươi tuôn ra.
Phản ứng lần cuối cùng của Bạch Tử Lương cũng là phản ứng nhanh nhất, hai tay nắm chặt cán thương đâm tới, không để cho đầu thương sắc bén lại tiếp tục đâm vào cổ của mình.
Nhưng khóe miệng của hắn cũng đang rỉ ra máu tươi, trên cổ cũng tràn trề máu tươi, bộ ngực dồn dập phập phồng, trợn to mắt nhìn Miêu Nghị cầm thương đâm vào cổ mình, còn Miêu Nghị vẻ mặt cũng lạnh lùng khắc nghiệt.
Tất cả mọi người phía dưới đều sợ ngây người.
– Không!
Cơ Mỹ Mi ở phía dưới đột nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lắc mình cấp tốc bắn lên không trung.
Rầm! Trường án trước mặt Nhạc Thiên Ba bị vỗ nát bấy, rượu thịt bay ngang, thân hình hắn cũng nhanh như lưu tinh lóe ra, đi sau tới trước, nhô lên cao vượt qua chặn Cơ Mỹ Mi lại, lăng không một chưởng bổ ra, một đạo chưởng ảnh như thực chất lớn mấy trượng đánh ra ngoài.
Phụt! Cơ Mỹ Mi ngửa mặt lên trời phun huyết, bị đánh ngã bay ra ngoài.
Bên kia Yêu quốc, Cơ Đức Hải trong nháy mắt rời khỏi vị trí bay lên không trung, đánh ra một chưởng, một tay kéo Cơ Mỹ Mi về phía mình, một tay đánh chưởng, chính là yêu khí cuồn cuộn đọng lại thành một quả đấm cực lớn đánh ra. Ầm! Trên bầu trời giống như xảy ra một vụ nổ lớn, quả đấm khổng lồ do yêu khí ngưng kết một quyền đánh tan chưởng ảnh khổng lồ lao tới. Sóng xung kích cường đại tách Miêu Nghị và Bạch Tử Lương ra, hai người đồng thời bị đánh bay.
Hắn vừa ra tay, trên đỉnh núi trừ đám Yêu Vương Tinh Túc hải, đám người còn lại đều tới tấp lăng không bay ra, đến phía sau hắn.
Bên kia Tiên quốc Tông Trấn cũng lăng không bay ra, Quân Sử các lộ lần lượt theo đuôi, hai bên trong nháy mắt lâm vào thế giằng co.
– Cơ Đức Hải, thua không nổi sao? Thua không nổi cũng đừng chạy đến khiêu chiến?
Tông Trấn lạnh lùng châm chọc.
Cơ Đức Hải liếc mắt nhìn màn tơ Vô Lượng quốc trên đỉnh núi, lạnh nhạt nói:
– Tông Trấn, nếu đánh nhau ngươi cũng không chiếm được tiện nghi, cái gì nhẹ cái gì nặng ngươi hẳn cũng hiểu, kêu người của ngươi dừng tay, thả cho cháu ngoại của ta một con đường sống!
Tông Trấn cũng quét nhìn phía bên màn tơ, đột nhiên lớn tiếng quát lên:
– Yến Bắc Hồng, trợ thủ!
Miêu Nghị và Bạch Tử Lương đồng thời bị đánh bay, Bạch Tử Lương trực tiếp đập trên mặt đất quay cuồng, còn Miêu Nghị biết làm phép giảm bớt lực, ngược lại bị sóng xung kích cường đại đẩy đi xa hơn, nhưng sau khi hắn vừa đứng vững thân hình, lại lập tức xách thương lao tới trước mặt Bạch Tử Lương vốn đã không thể nhúc nhích.
Kết quả Tông Trấn quát lên một tiếng, mạnh mẽ dừng lại động tác của Miêu Nghị, không có cách nào, hậu quả chống lại pháp chỉ của Tông Trấn căn bản không phải thứ hắn có thể gánh chịu.
– Tử Lương!
Cơ Mỹ Mi sau khi sặc ra một ngụm máu tươi lại kêu lên một tiếng thảm thiết. Cơ Đức Hải kéo muội muội lại, quay đầu nhìn đám người phía sau nói:
– Các ngươi trở về đi!
Dứt lời hắn kéo theo Cơ Mỹ Mi rơi trên mặt đất.
Cơ Mỹ Mi vừa rơi xuống đất vội vàng ôm lấy Bạch Tử Lương đang co quắp không dứt, nhanh chóng lấy ra một gốc cây Tinh Hoa Tiên thảo thổi ra từng sợi Tinh Vân vào miệng mũi và vết thương của Bạch Tử Lương.
Trên không trung, bầy yêu trở lại đỉnh núi, sắc mặt mọi người đều khó coi.
Tông Trấn lơ lửng trên không liếc nhìn phía dưới, cũng dẫn người trở về đỉnh núi.
—————