Anh cống cô trên lưng, bước lại lên dốc một cách khó khăn.
Mà những người của Diên cũng đuổi theo ở phía sau, gặp được anh và giúp đỡ anh dìu Hứa Trúc Linh lên trên.
Cố Thành Trung lái xe đến bệnh viện, bác Sĩ nói không có gì đáng ngại, ngoại trừ nhiều vết bầm tím và gãy xương nhẹ ở bắp chân, nghỉ ngơi khoảng mười ngày sẽ khỏe lại ngay.
Trong lúc Hứa Trúc Linh ở bệnh viện, đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Lông mi của cô, từng chiếc từng chiếc còn ướt tất rõ ràng.
Ngay lập tức trái tim của anh co thắt lại, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn khi anh nhìn cô.
“Lẽ nào, anh và em đã ở bên nhau hai năm mà em hoàn toàn không tin anh, chỉ tin tưởng vào những gì em nhìn thấy thôi sao?
“Tại sao em không hỏi anh dù chỉ một chút, cứ như thế lập tức phán anh tử hình”
Giọng nói của anh trầm và thấp, khàn khàn có chút bất lực, nhưng mà nhìn thấy cô trở nên như vậy, tất cả câu hỏi đều biến thành tự trách bản thân.
Nếu như anh chạy đuổi theo cô sớm hơn một chút, thì có lẽ cô sẽ không trở thành như thế này.
Hứa Trúc Linh hôn mê cả một buổi tối, sáng sớm hôm sau mới yếu ớt tỉnh lại Thời điểm tỉnh lại đầu óc choáng váng, cơ thể đau đến mức không thể cử động nổi.
Cô hít vào một hơi lạnh liên ảnh hưởng đến vết thương nhỏ trên bắp chân.
“Đừng nhúc nhích, bác sĩ bảo em phải nằm im”
Bên tai truyền đến âm thanh quen thuộc, làm cho trái tìm cô đập liên hồi Lúc này cô mới để ý đến trong phòng bệnh còn có thêm một người nữa Anh vừa mới từ phòng vệ sinh bước ra, trên tay cầm một chậu nước, nhìn bộ dạng giống như đang định lau mặt cho cô.
Gặp lại nhau, trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó chịu không nói nên lời Gô cần môi, không nói gì.
“Lần sau, nếu như em còn dám rời xa anh, anh sẽ chặt gấy chân của em”
Anh giả bộ nói lời độc ác, vốn định là trêu chọc cô, làm cho bầu không khí vui vẻ hơn, nhưng nghĩ đến cô lại cụp mắt xuống bật khóc.
Những giọt nước mắt lăn dài rơi xuống, như những viên trân châu bị đứt chỉ.
Ngay lập tức, trong lòng Cố Thành Trung liền trở nên bối rối, đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nói: “Anh đang đùa mà, anh làm sao đành lòng chặt chân của em được chứ”
Nhưng cơ thể cô lại đẩy anh ra, không cho anh làm, tự mình tùy tiện lau.
“Em không tin anh”
Ngón tay anh hơi cứng đờ, lơ lửng trên không trung, làn gió nhẹ nhàng xuyên qua khe hở, có chút lạnh, cũng có chút thất vọng.
Nghe Hứa Trúc Linh nói như thế, anh cảm thấy trái tim mình vô cùng đau đớn.
Cô không tin anh?
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhưng bản thân anh lại nghe rõ ràng từng chữ một.
Bọn họ như thế nào, chẳng lẽ trong lòng mỗi người không biết sao?
“Em biết em đã gây ra cho anh rất nhiều rắc rối. Nếu anh không yêu em có thể nói cho em biết. Em bám chặt lấy anh, em cũng nghĩ là giữ hai chúng ta không thể. Nếu như anh không yêu em, sao lại tỏ ra dịu dàng với em như vậy?
“Nếu như anh muốn cùng với Lucia tránh khỏi mọi nghỉ ngờ, thì anh có thể tìm người khác, tại sao lại muốn tìm tới em?”
“Em đang nói cái gì vậy? Anh ghét bỏ em lúc nào? Anh không tìm đến em, vậy thì anh có thể tìm ai bây giờ, người mà anh thật sự muốn kết hôn?”
“Thật sao? Nhưng mà chính miệng anh nói người anh yêu chính là Lucia, mấy năm qua anh đều không thể quên được cô ấy. Sở dĩ anh từ chối cô ấy là bởi vì thân phận của hai người, chính mi: anh nói trái tim và cơ thể của nh đều mãi mãi chỉ thuộc về cô ấy… chẳng trách chưa bao giờ anh động vào em”
“Căn bản là anh không phải đang chờ em lớn mà vốn là đang ghét bỏ em bởi vì em chưa trưởng thành!”
Trong lòng của Hứa Trúc Linh cực kỳ ấm ức, không phải là chê cô ngực nhỏ hay sao?
Bẩm sinh không được, ngày qua ngày cô cũng cố gắng, nhưng mãi không to lên được thì cô biết làm gì đây?
Cố Thành Trung nghe cô nói như thế, không biết nên khóc hay nên cười.
Rốt cuộc thì cô gái nhỏ này nghe được những lời nói linh tỉnh này ở đâu chứ?
“Anh chưa từng nói như vậy, em nghe được những lời này ở đâu thế?
“Lúc anh bị Antonio gọi đi, em đã gọi điện thoại cho anh, và trả lời điện thoại.. anh và Lucia đã cùng nhau nói như vậy, hai người…
còn làm ra những chuyện không biết xấu hổ.
Đồ cầm thú, đồ lưu manh, đồ đàn ông phong lưu!”
“Anh và cô ta không hề xảy ra chuyện gì cả”
“Anh nói không có chuyện gì thì em sẽ tin sao? Cuộc điện thoại đó anh giải thích như thế nào đây, rõ ràng chính là giọng nói của anh, lẽ nào em lại nghe lầm sao chứ?”
“Giọng nói có thể là của anh, nhưng nhất định không phải xuất phát từ miệng anh.
Giọng nói có thể giả dạng được, Lucia muốn lừa em, tất nhiên cô ta có cách. Anh cũng không uống rượu, mà là bị hạ thuốc mê. Anh còn hôn mê bất tỉnh thì anh có thể làm gì đây?”
“Là thật sao?”
Hứa Trúc Linh cau mày thật chật, ngờ vực nhìn anh.
“Một trăm phần trăm là thật, em có muốn anh thề với em không?”
“Chuyện này cũng không có tác dụn: thề đều là giả dối và rỗng tuếch, mỗi ngày có.
nhiều người thề độc đến như vậy, ông trời làm sao mà chứng giám hết được chứ. Anh không làm chuyện gì thì không có nghĩa là Lucia cũng không làm gì, ai biết được bây giờ anh đang là hàng nguyên bản hay là hàng đã qua sử dụng đâu chứ!”
Hứa Trúc Linh càng nói càng oan ức, nước mắt lại tí tách rơi xuống.
Cố Thành Trung nghe cô nói như thế, vẻ mặt đen kịt lại.
Hàng nguyên bản?
Hàng đã qua sử dụng? Cô gái này có như vậy mà cũng dám nói.